"Lần này Nguyên Bảo chịu thiệt thòi dưới tay kẻ xấu xa ấy, nhất định là vì trên người không có vật gì để phòng thân. Giờ có thanh dao găm này rồi, những kẻ xấu xa đó sẽ không dám lại gần muội nữa."
Vì nàng, Tô Hoài Uyên quả thực đã rất dụng tâm.
Tra dao vào vỏ, Tô Viên Viên ôm chặt nó vào lòng, cười toe toét với Tô Hoài Uyên: "Đẹp lắm ạ, Nguyên Bảo thích lắm."
Sự công nhận của muội muội khiến Tô Hoài Uyên trong lòng nở hoa nhưng trên mặt hắn chỉ là nụ cười ngây ngô còn đưa tay lên gãi gãi sau gáy đầy ngượng ngùng.
Cảm thấy tay áo bị ai đó kéo kéo, Tô Hoài Uyên ngẩng lên thì thấy vẻ mặt Tô Viên Viên trông có chút lo lắng.
"Nhị ca, tỷ thí..."
Tô Hoài Uyên hoàn toàn không nhận ra muội muội mình trông đã lanh lợi hơn trước rất nhiều. Cảm giác được muội muội quan tâm chỉ khiến hắn thấy lòng mình dâng trào cảm xúc, không khỏi vỗ ngực nói:
"Nguyên Bảo yên tâm, nhị ca ở Mạc Bắc đánh đâu thắng đó. Mấy tên công tử bột được nuông chiều ở Thịnh Kinh này hoàn toàn không phải là đối thủ của nhị ca đâu!"
Điều Tô Viên Viên lo lắng vốn không phải là hắn đánh không lại mà là sợ hắn sẽ bị mấy tên công tử bụng đầy mưu mô tính kế kia gài bẫy.
Đảo mắt một vòng, Tô Hoài Uyên ghé sát lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Có phải Nguyên Bảo cũng muốn đi xem nhị ca tỷ thí không?"
Tô Viên Viên lập tức gật đầu.
Tô Hoài Uyên xoa đầu nàng, cười nói:
"Lần sau nhé, lần sau nhị ca sẽ đưa Nguyên Bảo đi cùng. Lần này muội cứ theo mẫu thân và tam ca đến chùa dâng hương đi. Nhị ca cũng mong muội cả đời bình an, mãi mãi là một tiểu cô nương vui vẻ."
Tô Viên Viên trong lòng vô cùng cảm động, muốn nói gì đó với Tô Hoài Uyên nhưng lại nhớ ra mình hiện vẫn là một "kẻ ngốc", đành chỉ biết níu lấy tay áo hắn khẽ lắc qua lắc lại.
Lúc này, Hạ Lộ gõ cửa rồi nói vọng vào: "Tiểu thư, nhị thiếu gia, Thế tử phu nhân đến ạ."
Một bóng người bước vào phòng, chính là Vệ Lâm Lang.
Tô Hoài Uyên đứng dậy hành lễ với đối phương: "Đại tẩu."
"Nhị đệ cũng ở đây à, đến tặng quà cho Nguyên Bảo sao? Để ta xem, đệ tặng quà gì cho Nguyên Bảo nào?" Vệ Lâm Lang cười nói. Tô Viên Viên lập tức hai tay dâng thanh dao găm lên.
"Tẩu tẩu, đẹp ạ."
Vệ Lâm Lang cũng bị thanh dao găm làm cho kinh ngạc. Khác với Tô Viên Viên, sau khi cầm lấy, nàng liền rút toàn bộ lưỡi dao ra khỏi vỏ.
Chỉ nghe một tiếng "ong", toàn bộ thân dao đen tuyền đã hiện ra trước mắt mọi người. Lưỡi dao tỏa ra một tia sát khí khiến người ta bất giác thấy lòng mình lạnh đi.
Vệ Lâm Lang khen ngợi: "Dao tốt, nhị đệ lấy được nó từ đâu vậy?"
Tô Hoài Uyên đáp: "Đây là chiến lợi phẩm đệ có được từ tay một người Bắc Mãn trên lôi đài ở chợ Tuyên Thành."
Vệ Lâm Lang trả lại dao găm cho Tô Viên Viên, cười nói:
"Nguyên Bảo phải cất kỹ con dao này đấy nhé. Chiến lợi phẩm mà nhị ca muội thắng được trên lôi đài không dễ gì tặng cho người khác đâu. Ít nhất là bao năm qua, chúng ta chưa từng thấy đệ ấy mang thứ gì ra tặng cả."
Tô Viên Viên ngoan ngoãn gật đầu rồi cất thanh dao găm đi.
Tô Hoài Uyên hỏi: "Đại tẩu đến đây có việc gì vậy?"
Vệ Lâm Lang quay người, vẫy tay với nha hoàn phía sau. Nha hoàn đó bưng một chiếc áo choàng bước lên.
"Ta đến đưa đồ cho Nguyên Bảo."
Ánh mắt Tô Viên Viên dừng lại trên chiếc áo choàng trong tay nha hoàn, nàng ngẩn người, trước mắt bất giác hiện lên đôi mắt phượng trong như lưu ly nhưng lại nhàn nhạt và lạnh lùng, cùng với gương mặt tuấn mỹ đến gần như yêu dị của người đàn ông đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!