Chương 29: (Vô Đề)

Lục Y tiến lên đáp: "Vâng, thưa tiểu thư."

Một lát sau, Tô Thanh Vũ mang theo hộp thức ăn, đi về phía U Hoàng Viện của Đồng thị. Nhưng khi vừa đến nơi, nàng lại bị Tử Oanh chặn ngoài cổng viện.

"Đại tiểu thư, phu nhân tối qua không ngủ ngon giấc, thân thể mệt mỏi vô cùng nên đã đi nghỉ sớm rồi ạ. Mời ngài trở về cho."

Tô Thanh Vũ nhìn cánh cửa chính phòng đang đóng chặt, thấy bên trong tối om, trông quả thật giống như đã đi ngủ. Nàng ta đành thôi, đưa hộp thức ăn trong tay lên rồi nói:

"Vậy phiền Tử Oanh tỷ tỷ mang cái này vào cho mẫu thân giúp ta. Cũng chuyển lời giúp ta rằng ngày mai ta sẽ lại đến thỉnh an người."

Tử Oanh mỉm cười: "Vâng thưa đại tiểu thư, đại tiểu thư đi thong thả."

Tô Thanh Vũ cùng nha hoàn trở về Lăng Tiêu Các của mình. Nhưng khi đi ngang qua một sân viện không người, nàng bỗng ngửi thấy một làn khói, bất giác dừng bước, nhíu mày hít hít mũi ngửi lại.

Thế nhưng mùi hương đó lại không còn thoảng đến nữa. Tô Thanh Vũ nhìn tòa viện ẩn mình trong đêm, bị dây leo phủ kín, cổng lớn còn bị khóa chặt trước mặt, lông mày không khỏi cau lại.

Tòa viện trước mắt nàng chính là nơi ở của vị Nhị tiểu thư quá cố của Hầu phủ

- Tô Nguyên Nguyên.

Kể từ khi nàng ta chết, Bình Dương Hầu liền ra lệnh cho người niêm phong tòa viện này lại, không cho bất kỳ ai đến gần. Lâu dần, nơi này cũng trở nên hoang vu.

Tô Thanh Vũ nhớ lại khúc nhạc mình đã đàn ở yến tiệc lại là một bản nhạc không trọn vẹn, không khỏi thầm mắng một tiếng "xúi quẩy".

Nàng lạnh lùng liếc nhìn cánh cổng bị khóa rồi cùng nha hoàn bỏ đi thẳng.

Mà lúc này, chỉ cách nàng một bức tường, trong sân viện bị khóa ấy, Đồng thị đang cùng Vấn Thanh chân nhân và Tử Ngưng ngồi xổm trên mặt đất, trơ mắt nhìn nhau trước đống giấy tiền vừa mới bén lửa đã tắt ngấm một cách kỳ lạ.

"Chuyện này là sao?" Đồng thị nhíu mày: "Trong viện ban nãy không hề có gió, sao giấy tiền lại tự tắt thế này?"

Tử Ngưng nói: "Hay là giấy tiền này bị ẩm rồi?"

Vấn Thanh chân nhân đáp: "Tuyệt đối không thể, giấy tiền này bần đạo luôn cất giữ rất cẩn thận." Nói xong, bà ta còn đốt thử một tờ ngay tại chỗ. Tờ giấy tiền quả nhiên không có gió mà tự cháy, cháy đến không còn một mẩu tro.

Suy nghĩ một lúc, Vấn Thanh chân nhân nói: "Có lẽ là do phương vị nơi này không đúng, phạm phải sát khí. Hay là phu nhân thử nghĩ lại xem, ngày thường lệnh thiên kim hay chơi ở góc nào nhất trong viện?"

Đồng thị ngẩng đầu nhìn quanh khoảng sân đầy cỏ dại, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một chiếc xích đu đã bị dây leo phủ kín.

"Vậy thì chọn chỗ này đi."

Nhìn chiếc xích đu này, Đồng thị bất giác ngẩn ngơ trong thoáng chốc.

Dường như trước mắt bà lại hiện về hình ảnh đứa con gái thứ hai lúc sinh thời đang vui đùa trên chiếc xích đu.

Mỗi khi đó, Thiên Thu Uyển này luôn vang lên tiếng cười trong trẻo tựa chuông bạc khiến người nghe cũng cảm thấy lòng mình vui lây.

Thế nhưng giờ đây, tiếng cười ấy đã từ rất lâu rồi không còn được nghe thấy nữa...

"Phu nhân, phu nhân?"

Bả vai bị ai đó đẩy nhẹ, Đồng thị mới bừng tỉnh khỏi dòng suy tưởng rồi lại ngồi xổm xuống đất cùng đống giấy tiền.

Bà lấy mồi lửa ra, vừa đốt xấp giấy tiền trong tay vừa lẩm nhẩm khấn:

"Nguyên nhi, mẫu thân biết con đã chịu nhiều cay đắng, trong lòng có biết bao oan khuất muốn tỏ bày nên mới tìm đến mẫu thân. Thật ra mẫu thân cũng rất thương con nhưng con... nhưng con thật sự quá không nghe lời, đến nỗi nhiều chuyện mẫu thân cũng đành bất lực. Nay mẫu thân đã mời một vị đạo trưởng đến siêu độ cho con, nếu con có tâm nguyện gì thì hãy nói với đạo trưởng, chỉ cần mẫu thân làm được nhất định sẽ giúp con hoàn thành.

Tháo gỡ được oán kết rồi thì con hãy đi đầu thai đi nhé..."

Bên cạnh, Vấn Thanh chân nhân tay cầm một chiếc chuông nhỏ khẽ lắc, miệng lẩm nhẩm đọc kinh văn gọi hồn siêu độ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!