Chương 28: (Vô Đề)

Vấn Thanh chân nhân nói: "Bần đạo cho rằng, cần phải dẫn hồn nàng trở về, sau đó thực hiện nghi thức siêu độ. Như vậy, lệnh thiên kim mới có thể an nghỉ."

Đồng thị vội vã nói: "Chỉ cần có thể giải được nỗi oan, ta sẽ làm tất cả! Mọi việc xin giao cho chân nhân!"

Cả hai đang định bàn bạc kỹ hơn thì bên ngoài bỗng vang lên giọng của Tử Ngưng:

"Nô tỳ tham kiến Hầu gia."

"Phu nhân có ở đây không?" Theo sau đó là một giọng nói trầm ấm.

Sắc mặt Đồng thị lập tức thay đổi, không ngờ Bình Dương Hầu lại đến viện của bà vào lúc này.

Bà và Vấn Thanh chân nhân trao đổi ánh mắt sau đó nằm xuống trường kỷ, trong khi Vấn Thanh chân nhân ngồi bên cạnh, giả vờ xoa bóp huyệt thái dương cho bà.

Bên ngoài, Tử Ngưng đáp:

"Hồi Hầu gia, đêm qua đại tiểu thư trở về sau khi chịu ủy khuất trong tiệc mừng thọ. Phu nhân biết chuyện liền đến phòng tiểu thư ngay trong đêm. Có lẽ do bị nhiễm phong hàn trên đường đi, về nhà thì thấy đầu đau nhức nên đã sai nô tỳ mời một vị thầy thuốc giỏi xoa bóp đến chữa trị."

Quả nhiên, Bình Dương Hầu trầm giọng quát: "Thật là hồ đồ!"

Sau đó, tiếng bước chân vang lên, cửa phòng bị đẩy ra, một bóng dáng cao lớn bước vào. Chính là Bình Dương Hầu

- Tô Sĩ An.

Bình Dương Hầu vừa đặt chân vào chính phòng của Đồng thị, Vấn Thanh chân nhân liền cúi mình lui ra.

Đồng thị ra vẻ muốn đứng dậy, Bình Dương Hầu bèn bước tới đỡ bà.

Gương mặt Đồng thị tràn đầy vẻ áy náy: "Hầu gia sao lại tới đây? Thiếp thân không khỏe nên không thể đứng dậy nghênh đón, mong Hầu gia đừng trách tội."

Bình Dương Hầu thấy quầng mắt bà thâm đen, sắc mặt lại trắng bệch, trông quả thật không ổn chút nào. Ông cau mày, giọng điệu nặng nề hơn khi quở trách:

"Phu nhân đã không khỏe thì nên ở trong phòng nghỉ ngơi cho nhiều. Sao lại còn đi lại lung tung?"

Đồng thị đáp:

"Thiếp cũng vì nghe tin Vũ nhi và Khiêm nhi chịu ấm ức ở Thiên Thu Yến của nương nương nên mới sốt sắng ra ngoài. Hầu gia, phủ Ung Quốc Công thật sự khinh người quá đáng! Bọn họ không chỉ làm tổn hại thanh danh của Vũ nhi mà còn khiến Khiêm nhi bị giáng xuống chức Viên Ngoại Lang ngũ phẩm, thật quá căm phẫn!"

Chuyện ở Thiên Thu Yến đương nhiên không thể giấu được Bình Dương Hầu. Đồng thị hy vọng ông ta sẽ cùng bà bảo vệ hai đứa con, nào ngờ Bình Dương Hầu chỉ nhìn bà sâu rồi hỏi:

"Nàng có biết ở yến tiệc là ai đã ra mặt làm chứng cho phủ Ung Quốc Công không?"

Đồng thị ngẩn người, buột miệng hỏi: "Là ai vậy?"

"Thương Huyền." Bình Dương Hầu đáp.

"Cái gì?" Đồng thị kinh hãi thất sắc: "Lại là hắn sao?"

"Bệ hạ tin tưởng hắn vô cùng. Một khi hắn đã nói mọi chuyện đều do Vũ nhi gây ra thì không còn đường nào cứu vãn nữa đâu. Ta khuyên nàng đừng phí công vô ích chạy vạy vì chuyện này nữa, cứ để Vũ nhi và Khiêm nhi ngoan ngoãn chịu phạt cho qua ngày yên ổn đi."

Trong giọng nói của Bình Dương Hầu ẩn chứa sự bất mãn với các con.

Hai đứa chúng nó làm mất mặt trước mặt Đế hậu như vậy, lúc biết chuyện hắn đã tức đến suýt chết.

"Nhưng mà..." Đồng thị nhớ tới vết bỏng nhìn thấy trên người con gái lớn đêm qua.

"Nhưng Vũ nhi không cố ý đẩy con nha đầu phủ Quốc Công xuống nước. Tất cả là vì con nha đầu đó đã hắt canh nóng bỏng lên người Vũ nhi. Có lẽ Thương Huyền đúng là đã thấy Vũ nhi ra tay thật nhưng biết đâu hắn lại không tường tận nội tình bên trong."

Lông mày Bình Dương Hầu càng nhíu chặt hơn: "Lời này là thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!