Những người khác cũng đồng loạt đồng tình:
"Nô tỳ nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ tiểu thư!"
Tô Viên Viên lặng lẽ quan sát phản ứng từng người, trong ánh mắt không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Thấy mọi người đều tỏ vẻ phẫn nộ, nàng tạm thời không phát hiện điều gì khả nghi.
Sau khi Mặc thị rời đi, Xuân Hiểu và Hạ Lộ cùng đưa Tô Viên Viên vào phòng.
Trong phòng đã sẵn sàng lò than bạc, hơi ấm lan tỏa khắp nơi, xua tan cái lạnh trên người nàng ngay tức thì.
Xuân Hiểu và Hạ Lộ giúp nàng tháo bỏ áo choàng lông thỏ. Có lẽ vì biết nàng bị xem là ngốc nghếch, cả hai thản nhiên trò chuyện ngay trước mặt nàng.
"Xuân Hiểu tỷ, tỷ nói xem, tại sao trong cung lại có nhiều quy tắc đến vậy? Còn không cho phu nhân và tiểu thư mang theo nha hoàn bên cạnh. Nếu tối qua bọn muội được ở đó, làm sao có chuyện tiểu thư bị người ta ức h**p?"
Tô Viên Viên tỏ vẻ không để ý nhưng ánh mắt lại tập trung nhìn Xuân Hiểu không rời.
Dù lúc đầu nàng nghi ngờ Thải Vân và Truy Nguyệt nhưng điều đó không có nghĩa là nàng hoàn toàn tin tưởng những người còn lại – những nha hoàn đã theo thân xác này từ Mạc Bắc đến đây.
Kiếp trước, nàng từng bị chính đại nha hoàn thân cận nhất phản bội.
Nàng gái tên Hồng Chúc đã ở bên nàng gần mười năm trời, cuối cùng cũng không thể chống lại sự dụ dỗ của Tô Thanh Vũ.
Kết quả, tại bữa tiệc mừng thọ của Thái hậu, Hồng Chúc đã ra tay đâm nàng một nhát chí mạng khiến nàng hiểu thế nào là lòng người khó đoán.
Hoàn toàn không hay biết mọi cử chỉ đều lọt vào ánh mắt quan sát của Tô Viên Viên, Xuân Hiểu thở dài, trả lời Hạ Lộ:
"Thật ra trước kia trong cung vẫn cho phép mang theo người hầu dự tiệc. Nhưng từ sau một sự kiện, quy định mới trở nên nghiêm ngặt như vậy."
Xuân Hiểu ngừng lại một chút, nhíu mày:
"Sự kiện đó có liên quan đến phủ Bình Dương Hầu. Ngươi có biết nhị tiểu thư của phủ ấy, tên Tô Nguyên Nguyên không?"
Hạ Lộ giật mình: "Sao nghe cái tên này lại giống hệt với tiểu thư nhà ta vậy? Trên đời này sao lại có sự trùng hợp thế?"
Xuân Hiểu hạ giọng, kể cho Hạ Lộ nghe về hành động "kinh thiên động địa" mà nhị tiểu thư Tô Nguyên Nguyên của phủ Bình Dương Hầu đã gây ra trong bữa tiệc mừng thọ Thái hậu.
"Kể từ đó, trong cung không cho phép khách dự tiệc mang theo nha hoàn hay người hầu, chỉ sợ chuyện tương tự lại xảy ra. Dù sao, nếu không có người giúp sức, nhiều việc chỉ dựa vào đám công tử tiểu thư ấy thì khó mà thành."
Tô Viên Viên cúi đầu, mân mê chú thỏ nhỏ bằng trầm hương trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tự giễu. Không ngờ nàng lại có ảnh hưởng lớn đến mức khiến trong cung phải thay đổi cả quy tắc.
Tính tình Hạ Lộ thẳng thắn, buột miệng:
"Tiểu thư nhà ta mà có tên giống với nhị tiểu thư của phủ Bình Dương Hầu, đúng là xui xẻo!"
Tô Viên Viên: "..."
Xin lỗi nhưng nhị tiểu thư mà ngươi nói đang đứng ngay trước mặt ngươi đây.
Xuân Hiểu chọc nhẹ vào trán Hạ Lộ, trách:
"Ngươi còn chưa nhìn ra sao? Đó rõ ràng là một cái bẫy, có người cố tình giăng ra cho nhị tiểu thư của phủ Bình Dương Hầu. Nghĩ kỹ xem, hai bữa tiệc mừng thọ ấy có điểm gì giống nhau không?"
Tô Viên Viên thoáng sững người, ngẩng đầu nhìn Xuân Hiểu.
Có thể nhìn ra đó là một cái bẫy, thậm chí còn tìm ra những điểm tương đồng, nha hoàn này quả thật tinh tế và cẩn trọng, có phần đáng tin cậy.
Hạ Lộ tuy không phải kẻ ngốc nhưng cũng phải mất một lúc mới hiểu ra:
"Tỷ muốn nói đến đại tiểu thư của phủ Bình Dương Hầu sao? Lẽ nào nàng ta vì tên của tiểu thư nhà ta giống với nhị tiểu thư phủ ấy nên mới nhắm vào tiểu thư?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!