Nhưng hai ngày trước khi tiệc diễn ra, thời tiết ở Thịnh Kinh đột nhiên trở lạnh. Đồng thị không may bị nhiễm gió lạnh, dù đã uống thuốc do Tô Thanh Vũ kê đơn nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm.
Cuối cùng bà đành để hai đứa con tự mình đi dự tiệc.
Bà biết rõ tối nay Tô Thanh Vũ sẽ biểu diễn trước Hoàng hậu nên luôn kỳ vọng con gái sẽ tỏa sáng, nhận được sự ưu ái của hoàng hậu.
Nhưng không ngờ thứ bà nhận được lại là kết cục như vậy.
Nghĩ đến đây, cảm xúc của bà lại mạnh mẽ dâng trào, không nhịn được mà quay mặt đi, ho khan từng cơn.
Tô Thanh Vũ và các nha hoàn vội vàng chạy đến an ủi bà.
"Mẫu thân, không sao đâu. Chỉ là ba trăm bản Nữ Giới, con siêng năng một chút là xong ngay thôi."
Cuối cùng cũng ổn định lại được cảm xúc, Đồng thị nắm chặt tay con gái, nghiến răng nói:
"Vũ nhi, con yên tâm. Mẫu thân tuyệt đối không để con phải chịu ấm ức thế này. Ngày mai ta sẽ vào cung gặp dì của con, để dì con nghĩ cách giúp con nói tốt trước mặt Hoàng hậu. Ta tin rằng Hoàng hậu sẽ nể mặt Đồng gia mà bỏ qua cho con."
"Thật kỳ lạ, hôm nay Thương Huyền lại giúp đỡ bảo bối của chúng ta mà còn giúp đến hai lần." Mặc thị thở dài nói.
Lông mày Tô Kình nhíu chặt: "Bảo bối nhà ta sao lại có liên quan đến tên chó săn đó?"
Sau khi nghe Mặc thị thuật lại toàn bộ sự việc, ánh mắt ông tràn ngập sự lạnh lùng:
"Hừ! Nếu không phải vì hắn, chúng ta vốn yên ổn ở Mạc Bắc, làm sao phải chuyển đến Thịnh Kinh? Bà vì sao phải mang theo Nguyên Bảo đến dự tiệc rồi bị kéo vào bữa tiệc Thiên Thu này? Nói cho cùng, chuyện bảo bối nhà ta rơi xuống nước đều là do hắn mà ra! Muốn ta nhận ân tình của hắn ư? Nằm mơ đi!"
Mặc thị hiểu rõ tính cách của Tô Kình nên không ngạc nhiên trước phản ứng này. Bà chỉ thở dài, dịu dàng nói:
"Hắn quả thật đáng ghét nhưng chuyện của chúng ta và chuyện của bảo bối là hai việc khác nhau. Mấy ngày tới, nếu có thời gian, ông sai người tặng hắn chút trà ngon coi như trả nợ ân tình, đừng để bảo bối mắc nợ hắn."
Nhắc đến con gái, vẻ lo lắng lại hiện rõ trên gương mặt hai vợ chồng. Mặc thị nói tiếp:
"Cũng không biết tại sao bảo bối lại đột nhiên sợ chó đến thế, chỉ bị một con chó nhỏ dọa mà sợ hãi như vậy."
Tô Kình nhìn sang đứa con gái đang ngủ say trong lòng Mặc thị. Cô bé tựa sát vào mẹ, khuôn mặt vẫn nhăn nhó, hàng mi lấm tấm nước mắt, bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo mẹ, trông yếu đuối và đáng thương.
Cảnh tượng ấy khiến trái tim Tô Kình như bị bóp nghẹt.
Ông đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn khẽ vuốt tóc con gái, mắt ông thoáng ánh lên vẻ ươn ướt:
"Có lẽ chuyện rơi xuống nước đã khiến con bé bị chấn động. Bảo bối của chúng ta thật khổ."
Mặc thị đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt bà sáng lên:
"Phu quân, thiếp nghe nói ở Thịnh Kinh có một ngôi chùa rất linh thiêng, gọi là Phật Hưng Tự. Vài ngày nữa sẽ có một đại hội Phật pháp tại đây, phương trượng Không Văn đại sư sẽ thuyết giảng. Hay chúng ta đưa bảo bối lên chùa để đại sư xem qua cho con bé?"
Phản ứng đầu tiên của Tô Kình là từ chối: "Người luyện võ như ta từ trước đến giờ chỉ tin vào đao kiếm, không tin thần phật gì cả."
Mặc thị kiên nhẫn nói: "Nhưng bảo bối của chúng ta không giống chúng ta. Người ta thường nói con người có ba hồn bảy vía, biết đâu bảo bối nhà ta là do thất lạc hồn vía nên mới như vậy."
Tô Kình im lặng hồi lâu, cuối cùng lúng túng đáp: "Bà đi thì đi, ta giết chóc nhiều quá, sát khí nặng nề. Ta sợ rằng sẽ kinh động đến… thần phật, làm họ nổi giận và trách tội lên bảo bối, chẳng phải sẽ phản tác dụng sao?"
Mặc thị khẽ đẩy ông một cái, trách yêu: "Nói linh tinh gì thế."
Chẳng mấy chốc, xe ngựa của Quốc công phủ đã về đến phủ. Tô Kình đón lấy nàng con gái đang ngủ say từ tay Mặc thị rồi cùng nhau xuống xe. Chiếc xe ngựa chở Vệ Linh Lăng theo sát phía sau cũng dừng lại.
Đợi Vệ Linh Lăng xuống xe, cả gia đình mới cùng nhau bước vào phủ.
Dù Tô Viên Viên có riêng một khu viện mang tên Minh Châu Uyển nhưng vì tối nay trải qua quá nhiều sóng gió, Mặc thị không an tâm để con gái ngủ một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!