Năm xưa, do một tai nạn nên đôi chân của Tấn Vương mới bị tàn phế, Tô Thanh Vũ Nhờ vào hệ thống y dược mới giúp hắn đứng dậy đi lại được.
Tuy nhiên, để củng cố sự phụ thuộc của Tấn Vương và thể hiện tầm quan trọng của bản thân, nàng ta đã không dốc hết sức chữa trị mà cố tình chỉ chữa tám chín phần.
Vì thế cho nên nàng ta phải định kỳ đến châm cứu cho Tấn Vương.
Nàng ta nhớ, lần châm cứu tiếp theo là hai ngày nữa.
Kiếp trước nàng ta học tài chính nên vốn không có nhiều kiến thức y khoa. Sau khi có hệ thống, nàng ta cũng chỉ học được một chút, nhưng hoàn toàn không đủ để trở thành một thầy thuốc thực sự.
Nếu sự việc bị bại lộ, hậu quả chờ đợi nàng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc bị phạt chép Nữ Giới.
"Hệ thống còn sửa được không? Cần điều kiện gì?" Nàng ta gấp gáp hỏi.
Lần này giọng nói của hệ thống đưa ra câu trả lời khác:
[Vật chứa bị hư hại nghiêm trọng. Sửa chữa vật chứa có thể khôi phục quyền sử dụng hệ thống.]
Ánh mắt nàng ta rơi vào những mảnh ngọc bội vỡ nát trên bàn. Tô Thanh Vũ tức giận đến mức quét sạch toàn bộ ấm chén trên bàn xuống đất.
Đều tại con ngốc của phủ Quốc công hại ta!
Rốt cuộc con ngốc đó từ đâu chui ra? Tại sao lại giống như khắc tinh của nàng ta, chỉ trong một đêm lại có thể liên tục phá hoại mọi kế hoạch mà nàng ta kỳ công xây dựng như thế?
Nàng ta cố gắng trấn tĩnh lại, đầu óc nhanh chóng nghĩ cách đối phó.
Trước mắt, nàng ta cần tạm thời tránh né việc châm cứu cho Tấn Vương vào hai ngày tới. Sau đó, nàng ta sẽ tìm cách sửa chữa hệ thống.
Chỉ cần kịp thời khôi phục trước khi sự việc bị phát hiện thì mọi chuyện vẫn có thể xoay chuyển.
Đúng lúc này, một nha hoàn gõ cửa phòng phòng Tô Thanh Vũ: "Tiểu thư, có chuyện gì xảy ra không ạ? Có cần nô tỳ giúp không?"
Suy nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu Tô Thanh Vũ, nàng ta lập tức nghĩ ra một kế hoạch bèn vội thu dọn các mảnh ngọc bội vỡ, sau đó bảo nha hoàn vào dọn dẹp những mảnh vỡ trên sàn.
Khi nha hoàn đi ngang qua, nàng ta lập tức "vô tình" va vào một người trong số họ rồi kêu lên đau đớn.
"Đau quá…"
Một nha hoàn có dáng người nhỏ nhắn thấy vậy thì vội vàng bỏ mọi thứ trên tay, quay lại đỡ lấy Tô Thanh Vũ, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?"
Nha hoàn này tên là Lục Y, là đại nha hoàn mà phu nhân Bình Dương Hầu – Đồng thị – đặc biệt giao cho Tô Thanh Vũ, chịu trách nhiệm quản lý mọi việc lớn nhỏ trong viện Lăng Tiêu. Lục Y được Đồng thị hết mực tin tưởng.
Yến tiệc Thiên Thu tại Thanh Y Viên lần này, hoàng cung có lệnh không ai được mang theo nha hoàn hay thư đồng, nên Lục Y và các nha hoàn khác không biết chuyện gì đã xảy ra tại bữa tiệc.
Thấy Tô Thanh Vũ cười gượng gạo, nói rằng mình không sao, Lục Y vẫn cảm thấy không ổn. Trong lúc đỡ Tô Thanh Vũ dậy, tay nàng ấy vô tình kéo nhẹ tay áo, để lộ một vết sưng đỏ đáng ngờ trên cánh tay Tô Thanh Vũ.
"Tiểu thư bị thương nghiêm trọng thế này, tại sao lại giấu không nói gì?" Lục Y đau lòng nhìn nàng ta.
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Dù sao, ta cũng biết chút y thuật, tự mình xử lý là được. Trước đây khi sống ở ngoài kia, ta còn chịu nhiều vết thương nặng hơn thế này mà vẫn vượt qua được đấy thôi. Chẳng lẽ bây giờ lại không chịu nổi mấy vết thương nhỏ này à?"
Tô Thanh Vũ vừa nói vừa cười chua chát.
"Nhưng không ngờ bây giờ ngay cả cầm ấm trà ta cũng không làm nổi. Lục Y, đã khiến ngươi chê cười rồi."
Lục Y xúc động nói: "Tiểu thư nói vậy là sao? Thấy người bị thương nô tỳ còn đau lòng không hết, sao có thể cười người được? Tiểu thư, nếu cơ thể không khỏe thì người phải nghỉ ngơi thật tốt. Mọi việc cứ để nô tỳ lo."
"Không được." Tô Thanh Vũ lập tức phản đối: "Ta vẫn phải chép ba trăm lần Nữ Giới, đó là lệnh của Hoàng hậu nương nương. Cứ ba ngày sẽ có người đến kiểm tra. Nếu không hoàn thành, e rằng Hoàng hậu sẽ trách tội Hầu phủ mất."
Nghe đến đây thì sắc mặt Lục Y lập tức thay đổi. Ai ở Thịnh Kinh mà không biết hậu quả của việc bị phạt chép Nữ Giới? Huống hồ đây lại là lệnh của Hoàng hậu, vậy thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn tại tiệc Thiên Thu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!