"Vũ Nhi, muội không có gì muốn giải thích với ta sao?"
Sau cùng thì hắn ta cũng lên tiếng chất vấn nàng! Trong lòng Tô Thanh Vũ thầm nghĩ.
Đối diện với ánh mắt chất vấn của hắn ta, nàng ta lập tức trào dâng nước mắt, liền hỏi lại: "Ca ca cũng nghĩ rằng, bài nhạc đó là muội ăn cắp của tiểu muội sao?"
Tô Trạch Khiêm không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta.
Trong lòng Tô Thanh Vũ tức giận đến cực điểm, không ngờ người đã chết nửa năm, lại có thể tạo ra sóng gió lớn như vậy ở Thịnh Kinh, thật là oan hồn không tan.
Nàng ta nói:
"Ca ca có bao giờ nghĩ rằng, tiểu muội từng dạy muội đàn nhạc, nên phong cách đàn của muội tự nhiên sẽ giống nàng ấy, mà phong cách của nàng ấy đâu phải không có bóng dáng của Sơn Âm tiên sinh? Cả thiên hạ chẳng ai nói nàng ấy ăn cắp bài nhạc của Sơn Âm tiên sinh, mà lại bảo muội ăn cắp của nàng ấy, sao lại có chuyện như vậy?"
Tô Trạch Khiêm không nhịn được mà lên tiếng:
"Vậy muội sẽ giải thích thế nào về việc đàn sai nhạc điệu? Muội đã nói với ta là đã luyện tập bài nhạc này nhiều lần, thậm chí luyện đến mức tay bị nứt ra, đến thế rồi mà muội không phát hiện ra bài nhạc có sai sót sao? Để Tuyên vương chỉ ra điều đó trước mặt mọi người, muội có thấy mất mặt không?"
Tô Thanh Vũ chưa kịp nói, nước mắt đã rơi:
"Ca ca, muội biết trong buổi tiệc, muội đã nói dối hoàng hậu mấy lần, bây giờ ca ca không tin muội nữa, muội cũng biết mắt thấy là thật, tai nghe là giả, nhưng mắt thấy, liệu có phải là sự thật không?"
Tô Trạch Khiêm nhíu mày, hỏi: "Đây là ý gì?"
Tô Thanh Vũ ngay trước mặt hắn ta, cuốn tay áo lên.
Dưới ánh trăng sáng lạnh, một đoạn tay trắng nõn của nàng ta hiện ra.
Tô Trạch Khiêm vô thức quay mắt đi, nhưng dư quang từ khóe mắt khiến hắn ta nhìn thấy một vết thương kỳ lạ trên cánh tay nàng ta thì lập tức quay lại, đôi mắt khóa chặt vào vùng da bị đỏ và phồng rộp.
Tô Trạch Khiêm quay mặt đi nhưng từ khóe mắt hắn vẫn nhìn thấy một vết thương kỳ lạ trên cánh tay nàng ta. Hắn lập tức quay lại, đôi mắt khóa chặt vào vùng da sưng đỏ và phồng rộp đó.
"Ca ca, thật ra muội không hề cố ý đẩy Nguyên Bảo muội muội xuống nước đâu. Lúc muội tìm kiếm ngọc bội ở bên hồ thì vô tình va phải muội ấy. Muội cũng không ngờ muội ấy đang cầm theo bát canh nóng, thành ra cả bát canh nóng hổi đều đổ hết lên tay muội..."
Nói đến đây thì nàng ta ngừng lại một chút nhưng những lời nói của nàng ta cũng đã đủ để Tô Trạch Khiêm tưởng tượng ra tình huống lúc đó.
Nàng ta bị bỏng do canh nóng, đau đớn đến mức vô thức đẩy tiểu thư phủ Quốc công xuống nước.
Có lẽ nàng ta không nhận ra đối phương là ai, chỉ nghĩ rằng đó là một cung nữ trong Thanh Y Viên, lại thêm việc bát canh đó không chỉ làm hỏng quần áo mà còn làm cho nàng ta không thể biểu diễn được nên trong cơn giận dữ nàng ta đã lỡ lời.
Tô Trạch Khiêm nghĩ đến việc Tô Thanh Vũ đã phải chịu đựng đau đớn để hoàn thành bản nhạc trước mặt hoàng hậu, chắc không phải do nàng ta không biết chơi bản nhạc đó, mà do cánh tay bị thương nên mới đánh sai.
Nghĩ đến đây sự nghi ngờ của hắn hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một nỗi xót xa.
"Vậy sao muội không giải thích với hoàng hậu rằng mình bị thương? Nếu nói rõ ra, có lẽ hoàng hậu đã không trách phạt muội rồi."
Tô Thanh Vũ lặng lẽ rơi nước mắt, nói:
"Nếu giải thích thì muội phải vén tay áo lên, nhưng chỗ đó ngoài nữ nhân ra còn có mấy người đàn ông khác. Muội thân là con gái nhà lành, làm sao có thể để mất thanh danh như thế được?"
Lúc này, Tô Trạch Khiêm hoàn toàn không còn chút nghi ngờ nào nữa, chỉ thương xót nói: "Tay muội bị thương như vậy mà còn phải chép ba trăm lần Nữ Giới, giờ thì phải làm sao đây?"
Tô Thanh Vũ giả vờ thoải mái, nói:
"Ca ca quên rồi sao, muội cũng là một thầy thuốc đó, vết thương nhỏ này chỉ cần vài ngày là lành. Ngược lại là ca ca, vì xin hoàng thượng tha tội cho muội mà bị liên lụy giáng chức. Muội mới là người nên xin lỗi ca ca mới đúng."
Tô Trạch Khiêm thở dài:
"Muội là muội muội của ta mà. Ở bên ngoài thì ta phải bảo vệ muội, tạo cơ hội cho muội tỏa sáng, đó là trách nhiệm của ta. Muội không cần phải áy náy. Ta sẽ về giải thích với phụ mẫu, không để muội phải chịu uất ức."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!