Tô Viên Viên khẽ nhếch khóe môi. Liệu Tô Thanh Vũ với năng lực của mình có thể trả lời được những câu hỏi của một kẻ cuồng âm nhạc như Tiêu Tử Kiến không đây?
Ngoài mặt, Tô Viên Viên vẫn giữ nét ngây ngô, ngờ nghệch nhưng đôi mắt hạnh sáng ngời của nàng lại ánh lên sự tinh anh, hoàn toàn không giống một kẻ ngốc.
Tiếng nhạc du dương vang vọng khắp đại điện khiến người nghe như mê mẩn. Nhưng rồi, đến một đoạn, ngón tay Tô Thanh Vũ bất ngờ gảy ra một âm thanh lạc lõng. Nàng ta không nhận ra điều gì bất thường và tiếp tục đàn.
Tô Viên Viên rõ ràng thấy Tuyên Vương cau mày. Rõ ràng, hắn đã phát hiện ra vấn đề.
Nàng ngồi thẳng người dậy, chờ đợi với vẻ háo hức.
Tô Thanh Vũ ơi là Tô Thanh Vũ, lần này chính ngươi tự đưa mặt mình ra cho người khác đánh rồi đấy!
Càng về sau, khi Tô Thanh Vũ tiếp tục biểu diễn, những âm thanh không hòa hợp xuất hiện ngày càng nhiều. Tuy nhiên đối với những người không am hiểu âm nhạc, các lỗi này dường như không ảnh hưởng đến sự trọn vẹn của bản nhạc.
Cả khúc nhạc vẫn giữ được sự thanh thoát, bay bổng.
Tô Viên Viên nhận thấy Tuyên vương càng nghe càng khó chịu, đôi lông mày nhíu chặt. Hắn không ngừng nhìn về phía Vương Hoàng hậu, như muốn nói điều gì nhưng rồi lại thôi.
Cuối cùng, khi Tô Thanh Vũ khẽ gảy một âm ngân vang, khép lại buổi biểu diễn, cả đại điện đắm chìm trong dư âm. Mọi người như bị mê hoặc, một lúc sau mới tỉnh táo trở lại.
Hoài vương là người đầu tiên phá vỡ không khí tĩnh lặng, lớn tiếng khen ngợi:
"Hay quá! Không hổ danh là tài nữ số một của Thịnh Kinh. Bản nhạc này quả thực thanh thoát, mới lạ khiến người nghe như được mở mang tầm mắt. Mẫu hậu, nhi thần cho rằng, đây chính là món quà sinh nhật xuất sắc nhất hôm nay!"
Vương hoàng hậu cũng rất hài lòng, khẽ gật đầu một cái, đáp:
"Bản nhạc này quả thật tinh tế và dễ chịu. Khiến bổn cung cảm thấy vô cùng thư thái. Bệ hạ, ngài thấy sao?"
Hoàng đế mỉm cười, điềm đạm nói: "Hoàng hậu thích là tốt rồi."
Hoàng hậu liếc mắt nhìn xuống Tô Thanh Vũ, nụ cười trên môi thêm phần đắc ý. Bà hỏi:
"Tô Thanh Vũ, ngươi đã có công dâng lễ, xứng đáng được ban thưởng. Ngươi muốn bổn cung thưởng gì?"
Ở bàn tiệc, Mặc thị và Vệ Lâm Lăng trao đổi ánh mắt. Trong lòng họ đều nghĩ rằng Tô Thanh Vũ chắc chắn sẽ nhân cơ hội này xin Hoàng hậu xóa bỏ hình phạt trước đó.
Thật khó khăn lắm mới khiến ả phải chịu chút tổn thất, vậy mà lại để mọi chuyện quay ngược trở lại. Quả thực, nghĩ đến thôi đã khiến người ta muốn siết chặt nắm tay.
Tô Thanh Vũ cúi mình thật thấp, nhẹ nhàng đáp:
"Thần nữ được tham dự lễ mừng thọ của nương nương, lại còn có vinh hạnh được dâng nhạc, đó đã là phúc phận lớn nhất của thần nữ. Nương nương yêu thích bản nhạc của thần nữ, chính là ân điển cao quý nhất. Thần nữ chỉ mong nương nương thiên tuế vạn tuế, dung nhan trường tồn."
Lời nói trôi chảy, khéo léo của Tô Thanh Vũ thực ra đã được tính toán từ trước.
Hiện tại, vị trí giảng dạy âm nhạc tại Quốc Tử Giám đang bỏ trống. Trước đây, vị trí này thuộc về Sơn Âm tiên sinh – nhạc sư tài hoa bậc nhất Đại Sở. Nhưng từ khi ông mất, chiếc ghế này vẫn chưa có ai thay thế.
Tô Thanh Vũ luôn khao khát vị trí này. Nàng ta tin rằng, với màn biểu diễn hôm nay, Hoàng hậu sẽ vui lòng phong nàng vào vị trí đó. Không những vậy, nàng ta còn hy vọng Hoàng hậu sẽ xóa bỏ hình phạt đã áp lên mình.
Một mũi tên trúng hai đích, quả là lợi cả đôi đường.
Lời chúc "dung nhan trường tồn" khiến Hoàng hậu vui vẻ hơn, khóe miệng giãn ra:
"Miệng lưỡi thật khéo léo, biết cách làm người khác hài lòng. Bổn cung nhớ, ở Quốc Tử Giám..."
Nghe đến đây, Tuyên vương không thể kìm nén thêm nữa. Hắn đứng phắt dậy, rời bàn tiệc, bước đến trước mặt Hoàng hậu, cúi mình nói:
"Mẫu hậu, xin chậm lại. Xin hãy cho nhi thần hỏi Tô tiểu thư vài câu trước khi quyết định."
Hoàng hậu biết Tuyên vương rất am hiểu âm nhạc nên chỉ nhướng mày, gật đầu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!