Chương 9: (Vô Đề)

Một lần nhận được bốn cái tin nhắn, Địch Tinh Thần trực tiếp bị đơ.

Nhìn đi nhìn lại bốn cái tin nhắn.

Hoàn hảo, đều không phải tin nhắn không có cảm giác ám muội động tâm, có điều tin nhắn cuối cùng có chút quái gở.

Lộ ra chút ý vị, hình là mùi dấm chua.

Đây là thấy Bùi Úc và Nghiêm Chấp cho cậu vỏ sò, cho nên ăn dấm?

Nhìn giọng điệu này, không giống tin nhắn Ôn Nặc sẽ gửi.

Cảm giác Đoan Nghệ Hoa và Lâm Thanh Ninh không phải dạng người sẽ dùng giọng điệu này.

Vậy chỉ còn sót lại Hồ Anh.

Từ trước đến đây Hồ Anh là người ngay thẳng, có sao nói vậy, giọng điệu này cũng rất hợp tính cách của y.

May không phải là tin nhắn động tâm, nếu không cậu thật sự đau đầu.

Cậu muốn làm người vô hình, cậu không muốn làm tình địch của tam đại nam chủ!

"Địch Tinh Thần."

Tổ tiết mục đột nhiên gọi cậu.

Cậu "dạ" một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía máy quay được đặt trước bàn đọc sách.

"Cậu cũng nên gửi tin nhắn." Tổ tiết mục nhắc nhở.

Địch Tinh Thần "ồ" một tiếng.

Cậu cũng không bị bốn tin nhắn này quấy nhiễu.

Ngược lại những tin đó không ảnh hưởng tới đại cục, cậu vẫn biết tự mình biết mình, cậu là một sinh viên nghèo, làm sao có khả năng sánh bằng ba cao phú soái.

Cậu gửi tin nhắn động tâm y nguyên nội dung trong nguyên tác ban đầu.

Vừa gửi xong, bỗng nghe tiếng gõ cửa bên ngoài truyền vào.

Cậu từ phòng ngủ đi ra, xuyên qua phòng khách nhỏ, mở cửa nhìn, là Nghiêm Chấp.

Nghiêm Chấp mặc quần áo ngủ, tóc tai cũng xõa xuống, thay đổi thành mắt kính gọng đen, thoạt nhìn vừa ôn nhu vừa tuần tú.

"Ngủ rồi sao?"

"Vẫn chưa."

"Nói chuyện phiếm chút?"

"Được."

Bùi Úc phỏng chừng đã ngủ, Địch Tinh Thần sợ quấy rầy đến hắn: "Đến phòng ngủ nói chuyện đi."

Nghiêm Chấp gật đầu.

Hai người bọn họ vừa tới cửa phòng ngủ, liền thấy cửa phòng bên cạnh mở ra.

Bùi Úc đứng ở cửa nhìn hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!