Chương 7: (Vô Đề)

Bọn Đoan Nghệ Hoa có chút khó nhịn, cời giày sắn ống quần lên, muốn xuống biển chơi.

Lâm Thanh Ninh quay đầu hỏi Nghiêm Chấp: "Anh không xuống?"

Nghiêm Chấp lắc đầu.

Lâm Thanh Ninh suy nghĩ chút, cuối cùng vẫn ở lại cùng Nghiêm Chấp.

Tổ tiết mục cũng hiểu lầm, cảnh lãng mạn như thế bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ qua, Nghiêm Chấp và Lâm Thanh Ninh một trước một sau cùng ghi hình, cơ hồ một vòng quay xung quanh hai người bọn họ, Lâm Thanh Ninh còn có chút không quen ghi hình như vậy, nhưng Nghiêm Chấp bên cạnh y sớm đã quen, dưới ánh sáng của biển trời, biểu hiện của Nghiêm Chấp có thể nói là hoàn mỹ.

Anh ôn nhu, thân sĩ, mang theo xa cách vừa đủ, Lâm Thanh Tinh nghĩ tới thời điểm anh thi đấu hung ác ác liệt, tâm tình không tránh khỏi có chút loạn.

Hồ Anh cúi người xuống, vớt nước dội lên chân mình, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Nghiêm Chấp và Lâm Thanh Ninh một chút.

Chiều tà dần dần ảm đạm xuống, hoàn hôn từ trên mặt biển dâng lên, gió biển cũng ngày càng lạnh, tổ tiết mục đề nghị bọn họ không cần chờ quay về phòng khách nói chuyện, liền ở bờ biển mở cuộc công khai nghề nghiệp cùng tuổi tác của bản thân.

"Nhưng Bùi Úc không ở đây." Hồ Anh nói.

"Chúng tôi đã liên hệ với hắn, một lát nữa hắn sẽ đến." Nhân viên công tác nói.

Địch Tinh Thần hỏi: "Anh ấy đi đâu vậy?"

"Hắn đến núi Phúc Châu."

Mọi người tìm khoảng trống sạch sẽ trên bãi biển ngồi xuống chờ Bùi Úc tới, tà dương sắp tắt, nơi giao tiếp biển và trời xuất hiện vệt sáng hỏa diễm, nhưng đám mây mù mịt, tia ánh vàng lung lay trên mặt biển, vỡ tan rồi lại hợp lại với nhau.

Địch Tinh Thân đi dọc theo bờ biển nhặt vỏ sò, xa xa nhìn thấy bóng người quen thuốc, từ trong hoàn hôn chậm rãi bước ra, chung quanh là biển xanh, nhàn nhạt ánh trăng sáng mong manh.

Dáng người của đối phương quá mức ưu việt, làm cậu nhớ tới một bộ phim điện ảnh Âu Mỹ, một giây kia nam chủ bước ra từ sương mù có thể nói rất kinh diễm.

Bùi Úc trời sinh là nam chủ Tấn Giang a.

Cậu đứng lên, hướng Bùi Úc vẫy tay.

Chờ Bùi Úc đến gần, cậu cười nói: "Nghe nói anh ăn no?"

Bùi Úc lại hỏi: "Cậu làm sao vậy, giống như gà trong nồi canh."

Địch Tinh Thần nói: "Vừa nãy không cẩn thân ở dưới biển trượt chân."

"Lạnh không?"

Địch Tinh Thần nói: "Hơi hơi."

Không lạnh, chỉ hơi dinh dính, không thoải mái.

"Đi thôi, mọi người đang chờ anh đấy." Địch Tinh Thần nói.

"Cậu đang nhặt vỏ sò?" Bùi Úc nói.

"Đúng vậy." Địch Tinh Thần nói liền giơ ra mấy cái vỏ sò mình chưa nhặt cho hắn xem.

Bùi Úc vươn tay ra: "Mấy cái này cho cậu."

Một cái vỏ sò sọc vằn, một cái sò lướt hình tranh sơn thủy siêu to, một cái ngôi sao biển màu tím.

"Thật đẹp." Địch Tinh Thần nói.

Âm thanh không kiềm chế được hưng phấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!