Chương 5: (Vô Đề)

Thính lý thính khí, thông thường chỉ người đàn ông đẹp đeo kính có màu da trắng, khí chất đoan chính, thoạt nhìn như cán bộ cấp tỉnh.

Nhìn thấy anh, tất cả mọi người đều chôn chân tại chỗ thần sắc có biến hóa rất vi diệu.

Địch Tinh Thần đặc biệt kích động.

Nghiêm Chấp!

Nam chủ mị lực mạnh nhất trong văn Hải Đường! Y quan dạ thú, tính dãn cực kỳ mạnh mẽ!

*Y quan cầm thú : Cầm thú ăn mặc như người, để chỉ những kẻ táng tận lương tâm, mất hết nhân tính, như là thú vật được được mặc quần áo giống như người mà thôi.

Luyến tống không giống với phim truyền hình, có rất ít tình tiết kịch tính, cho nên tinh hoa đều ở trong biểu tình cùng những cảnh nhỏ trong ống kính.

Cậu không nhịn được dùng ánh mắt nhìn mấy vị khách quý khác.

Trong mắt bốn khách quý Hồng phương đều là thần sắc kinh diễm, luôn phóng khoáng đoan trang Đoan Nghệ Hoa tựa hồ cũng có chút bối rối, luôn không ngừng nhếch miệng Hồ Anh hơi lui về sau một bước, kìm lòng không đặng nói: "Thật đẹp trai."

"Chào mọi người." Đối phương nhìn mọi người, toàn thân đều tản ra khí chất thân sĩ cùng cấm dục, trầm tĩnh, ôn hòa, toàn thân từ trên xuống dưới bao gồm hành lý trong tay đều lộ ra một luồng quy tắc khiết phích: "Tôi tên Nghiêm Chấp."

Địch Tinh Thần nhìn về phía Bùi Úc và Hoắc Thành.

Hoắc Thành luôn chú ý giữ biểu bình mỉm cười trước màn ảnh, anh hơi hếch mũi, thần sắc rõ ràng có loại cảm giác phòng bị, đôi mắt lúc thì nhìn Nghiêm Chấp, lúc nhìn bốn khách quý Hồng phương, lúc ý thức được bốn khách quý hưng phấn cùng kinh diễm, nụ cười trên khóe miệng rõ ràng phai nhạt đi.

Sắc mặt Bùi Úc cũng trở nên nghiêm túc.

Đây chính là đặc tính bản năng của loài động vật giống đực khi gặp phải kình địch.

A, thật đặc sắc.

Cậu có thể tưởng tượng tập này sau khi được chương trình cắt nối biên tập, phối hợp với âm tim đập thình thịch, sẽ có màn ảnh lãng mạn kích thích cỡ nào, tốt nhất nên quay cận cảnh biểu tình của mỗi người!

Địch Tinh Thần không nhịn được cười khẽ một tiếng, nụ cười này, làm cho Bùi Úc và Hoắc Thành đều nhìn về phía cậu, Bùi Úc mím môi mỏng, Hoắc Thành thì lại kéo khóe miệng cười với cậu.

"Hành lý đặt đây là được." Đoan Nghệ Hoa nói.

"Đã ăn cơm chưa?" Hồ Anh nói.

Nghiêm Chấp lắc đầu.

"Vừa đúng lúc, chúng tôi đang ăn." Hồ Anh nói.

"Tôi đi lấy thêm chén đũa." Ôn Nặc nói.

Lâm Thanh Ninh nói: "Anh ngồi trước đi, ghế..."

Y liếc nhòn bốn phía, Hoắc Thành chủ động đem cái ghế khác tới.

"Cảm ơn." Nghiêm Chấp nói.

"Ngồi đi." Hoắc Thành nói.

"Tôi muốn đến phòng rửa tay một chút." Nghiêm Chấp có hơi câu nệ nói.

"Vậy để tôi dẫn cậu đi xem qua phòng chút đi." Hoắc Thành nói: "Hai chúng ta cùng ở một gian."

Nghiêm Chấp gật đầu, hướng ánh mắt về phía mọi người, cuối cùng rơi trên mặt Địch Tinh Thần, ánh mắt hơi ngưng đọng.

Địch Tinh Thần cười cười nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!