Kỳ thực buổi sáng khi ra cửa, Hoắc Thành đã có chút không cam lòng.
Anh cảm thấy tiểu tử Nghiêm Chấp này ỷ mình không phải đi làm, muốn trở thành tài xế chuyên trách của Địch Tinh Thần.
Anh ngày hôm nay lúc làm việc luôn nghĩ đến chuyện này, trong lòng thấy hơi buồn bực.
Không giống với Nghiêm Chấp ôn nhuận thân sĩ, tính cách của anh có tính xâm lược và tâm tiến thủ, anh có thể từ một thằng nhóc nghèo trở thành một ông chủ giá trị hơn trăm triệu, tất cả đều dựa vào nỗ lực.
Nhưng luyến tống và cuộc sống hiện thực khác nhau, mọi cử động đều bị ống kính ghi lại, anh không những phải đối mặt với việc thích và không thích của Địch Tinh Thần, còn phải đối mặt với việc thích và không thích của hàng vạn ngàn khán giả, vô luận về công về tư, anh đều muốn khắc chế bản thân.
"Khi nào chương trình của chúng ta sẽ phát sóng?"
"Thứ sáu tuần này, đài vệ tinh phát sóng lúc tám giờ, còn phát sóng trên mạng lúc 10 giờ."
"Thứ sáu tuần này chẳng phải chúng ta cần tách ra mấy ngày sao?" Hoắc Thành nói.
"Lần dừng chân ở Nam Thành chỉ đến thứ năm tuần này, thứ sáu thứ bảy và chủ nhật là thời gian tự do, để mọi người hoàn thành công việc của từng người, sau đó thứ hai sẽ hội họp ở Bắc Thành, chính là ghi hình ngày đêm." Lâm Thanh Ninh nói: "Mọi người trước khi đến chương trình không hỏi rõ sao?"
Đối với người đang đi làm như bọn họ mà nói, những điều này cần thiết cân đối trước.
"Tôi có trợ lý giúp tôi cân đối rồi." Hoắc Thành nói.
Ôn Nặc cũng lắc đầu nói: "Em nghe nói được tham gia nói chương trình này, nghĩ cũng không nghĩ tới."
Y còn phải tham gia phỏng vấn hai lần.
Bọn họ đang nói chuyện, chỉ thấy Bùi Úc trở về, trong tay còn xách một cái vali nhỏ.
"Sao hôm nay cậu về muộn vậy?" Hoắc Thành hỏi.
Bùi Úc nói: "Về nhà lấy ít đồ."
Bùi Úc xách theo vali về phòng ngủ.
Ôn Nặc thấp giọng nói: "Các anh đọc tin tức chưa, hình như nhà Bùi Úc xảy ra chuyện gì đó."
Địch Tinh Thần vừa nghe liền nói: "Chuyện gì vậy?"
"Đại thiếu gia Chu gia đã kiện chú Chu, bất quá đây không phải chuyện mới phát sinh ngày hôm nay, tháng trước đã bắt đầu lên tòa, chỉ là gia tộc bọn họ che giấu rất kính, hôm nay mới bị lộ ra." Lâm Thanh Ninh nói.
Liên quan đến việc tư của Bùi Úc, mọi người cũng không nói rõ được.
Tình hình Chu gia rất phức tạp, Địch Tinh Thần đều biết.
Gia thế của nam chủ Tấn Giang bình thường không phải dính dáng đến tiểu tam chen chân, không thì có đứa con khác họ bước vào hào môn, nói chung hoàn cảnh sinh tồn của nam chủ nhất định phải đặc biệt ác liệt.
Nguồn gốc thân thế của Bùi Úc cũng như thế, mẹ hắn Bùi Hoa Nùng dẫn theo con gả vào hào môn đại lão Chu Giang Bạch, Chu Giang Bạch yêu ai yêu cả đường đi, coi Bùi Úc như con đẻ, vô cùng thương yêu hắn.
Bùi Úc cũng không chịu thua kém, có thể nói là tài năng xuất chúng, buff đầy mình, thời điểm Chu Giang Bạch nhận phỏng vấn thường nhắc đến Bùi Úc, hết lòng khen ngợi con trai.
Nhưng trước khi Chu Giang Bạch lấy Bùi Hoa Nùng, đã từng có bốn đứa con ba nam một nữ với vợ trước.
Chu gia là hào môn trải qua ba đời đại phú, ở Nam Thành rất có danh tiếng, chi thứ nhất chi thứ hai và chi thứ ba tranh đấu không ngừng, cụ thể bên trong từng căn phòng, tin tức nội bộ đấu đá cũng lần lượt xuất hiện.
Chu Giang Bạch năm nay đã gần bảy mươi tuổi, đã đến giai đoạn nghỉ hưu, ông vì Bùi Úc gióng trống khua chiêng tạo ra thanh thế, mấy người thân thích kia của ông tất nhiên đều có chút sợ sệt.
Tuy bọn họ đều giàu, nhưng ai sẽ ngại trong tay có nhiều tiền chứ.
Vào mùa xuân năm nay Chu Giang Bạch triển khai hội nghị gia tộc, điều chỉnh chức vị cho mấy người con ở trong công ty, hành động này bị ngoại giới cho rằng ông đang lót đường cho Bùi Úc, gây xáo trộn lớn trong nội bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!