Bùi Úc tiến lại gần Địch Tinh Thần, hỏi: "Cậu biết tôi đến?"
Địch Tinh Thần nói: "Vừa rồi tổ tiết mục có chuyện tìm em, bọn họ nói cho em biết.
Sao đột nhiên anh nghĩ đến tới trường em vậy?"
"Không có chuyện làm, đến trường cậu đi dạo một chút." Bùi Úc liếc mắt nhìn Địch Tinh Thần, thấy Địch Tinh Thần đang nhìn hắn, liền im lặng không lên tiếng chuyển mắt qua nơi khác, nhấp môi mỏng, nói: "Nếu đã tình cờ gặp rồi, muốn đưa tôi đi dạo không?"
Địch Tinh Thần nói: "Trường của bọn em lớn lắm."
Địch Tinh Thần và Bùi Úc vừa nói chuyện vừa dọc theo đường lớn đầy cây đến hồ nước bên cạnh, Địch Tinh Thần quay đầu nhìn bỗng nhiên nở nụ cười.
Bùi Úc quay đầu nhìn lại, thấy tổ tiết mục lén lén lút lút đi theo phía sau, đứng ở xa mà quay bọn họ.
"Có muốn gọi bọn họ đến đây không?" Địch Tinh Thần hỏi.
"Không cần." Bùi Úc nói: "Cậu cũng nên chuẩn bị tâm lý...! Con người tôi rất tẻ nhạt, không có gì để nói."
Coi như tổ tiết mục lại gần đây quay, cũng không quay được cái gì có ích.
Địch Tinh Thần cười gật đầu: "Cái này em biết."
Bùi Úc vốn không phải người nhiều lời, tình ý nảy mầm, thấy Địch Tinh Thần, trong đầu liền nóng hầm hập, trái lại càng không biết nên nói gì.
Nhưng Địch Tinh Thần đẹp ở chỗ, bất luận người nào ở cùng cậu đều rất thoải mái.
Mặc dù không biết nói gì cho phải.
Địch Tinh Thần dẫn Bùi Úc đi dạo quanh Trung Vũ một lần, hồ Trường Minh, thư viện, lớp học, tòa ký túc xá, phố ẩm thực, còn có sân luyện tập ven biển.
Bởi vì đang trong giờ nghỉ trưa, trên sân luyện tập không có người nào, chỉ có mấy nam sinh chơi bóng rổ trên sân luyện tập trống trải.
Thời tiết ngày hôm nay rất tốt, bầu trời xanh như hình ảnh trong phim hoạt hình.
Bùi Úc chân dài sải bước, trực tiếp tiến tới cạnh khán đài.
Địch Tinh Thần theo sát, hai người dọc theo khán đài bước tới nơi cao nhất, từ nơi đó có thể nhìn thấy bờ biển rộng mênh mông.
Người của tổ tiết mục không lên cùng, bọn họ đứng trên sân, ba máy camera, một cái nhắm ngay Địch Tinh Thần, một cái nhắm vào Bùi Úc, một cái khác phụ trách quay toàn cảnh.
Địch Tinh Thần đang nói gì đó, Bùi Úc rất yên tĩnh, thỉnh thoảng gật đầu, cuối cùng hai người ngồi trên khán đài cao cao, ánh mắt trời ấm áp chiếu xuống, hai người lặng im ngồi ở đó nhìn biển rộng.
Khán đài kia đã có tuổi rồi, có chút hư hỏng, nhưng ánh nắng quá tốt, bộ dáng hai người bọn họ ngồi đó ngắm biển, như đang đóng phim vậy.
Hai người ngồi nửa tiếng, cũng không biết đang nói chuyện gì.
Tổ tiết mục cuối cùng không nhịn được nữa, phái máy bay không người lái qua.
Máy bay không người lái bay qua đỉnh đầu bọn họ, Địch Tinh Thần đưa mắt nhìn thời gian, đứng lên nói: "Em phải đi dàn dựng và luyện tập tiết mục rồi."
Bùi Úc gật đầu, không đứng dậy, ngồi ngửa đầu nói: "Ở chỗ lần trước sao?"
Địch Tinh Thần gật đầu: "Anh muốn tới đó xem không?"
Bùi Úc nói: "Tôi muốn ngồi đây một lát nữa, lát nữa sẽ tới xem."
"Vậy em đi trước đây." Địch Tinh Thần nói.
"Chiều nay Nghiêm Chấp sẽ tới đón cậu?" Bùi Úc hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!