Chương 18: (Vô Đề)

Vì liên quan đến trời mưa và uống rượu, sáng hôm sau mọi người đều dậy rất trễ, Địch Tinh Thần là người dậy đầu đầu tiên, sau khi bò dậy thì xem qua thời gian, cậu trực tiếp xuống giường đi chuẩn bị bữa trưa.

Bên ngoài trời vẫn còn mưa, mọi người lục tục tỉnh dậy.

"Cứ tưởng mây mưa một đêm là hết, không nghĩ tới vẫn còn mưa nữa." Hồ Anh ngáp một tiếng, uống nước rồi đi tới bên bệ bếp: "Trưa hôm nay chúng ta ăn gì vậy?"

"Đồ ăn ngày hôm qua còn chưa ăn hết, em tùy tiện làm một chút đồ."

"Cậu tùy tiện nấu chút là được rồi." Hồ Anh nói.

Hồ Anh lấy một miếng ba chỉ chiên bỏ vào miệng nhai, nhìn thấy Bùi Úc đi ra, liền cười gọi: "Bùi ca dậy rồi à."

Bùi Úc "ừ" một tiếng, thần sắc có chút tiều tụy.

"Anh có biết ngày hôm qua anh uống rất nhiều không?" Hồ Anh cười nói.

Bùi Úc nói: "Không khống chế được."

"Tốt hơn chút nào chưa?" Địch Tinh Thần hỏi: "Anh có muốn ăn chút cháo trước không, nấu xong rồi đây."

Bùi Úc gật đầu, Địch Tinh Thần đi múc cho hắn bát cháo.

Cậu cảm giác cậu bây giờ đối với Bùi Úc tràn ngập tình mẹ con...! không đúng, là tình thương của ba.

"Anh có biết bộ dạng anh uống say thế nào không?" Hồ Anh hỏi.

Bùi Úc liền quay đầu nhìn về phía y.

"Anh nói rất nhiều lời khiến bọn tôi phải kinh sợ!"

Thấy Hồ Anh muốn đùa giỡn hắn, Địch Tinh Thần cong khóe miệng, đem bát cháo đưa cho Bùi Úc.

Bùi Úc bưng bát cháo đặt lên bàn ngồi xuống, nói: "Cậu không lừa tôi được đâu, tôi uống say rất thành thật."

Hồ Anh cười ngồi xuống bên cạnh: "Được rồi, nói thật, lần đầu tôi thấy có người uống say còn thành thật như vậy, không chỉ yên tĩnh sau khi uống say, ngay cả lúc uống say cũng đều yên tĩnh, nếu không nhờ Tinh Thần, chúng tôi cũng không biết anh đã uống say rồi."

Bùi Úc quay đều nhìn Địch Tinh Thần.

Địch Tinh Thần lấy một cái đĩa nhỏ, múc một muôi dưa cải muối chua vào đĩa, đặt lên bàn ăn: "Nếu anh không ăn thích cháo hoa không vị, có thể ăn thêm cái này."

"Cảm ơn."

Nghe Bùi Úc nói cảm ơn, Địch Tinh Thần phốc một tiếng bật cười, nhất thời nhớ tối hôm qua Bùi Úc ngoan ngoãn luôn nói cảm ơn.

Bùi Úc ngẩng đầu nhìn cậu: "Cười gì hửm?"

Địch Tinh Thần cười lắc đầu: "Không có gì."

Có lẽ do Địch Tinh Thần cười rộ lên quá đẹp, tựa như gió xuân quấn theo mật hoa ùa vào trong lòng Bùi Úc, lại có chút thơm ngọt ngào, Bùi Úc mơ hồ nhớ tới chuyện nửa đêm hôm qua Địch Tinh Thần giúp đỡ, liền nói: "Hôm nay cậu có thời gian không?"

Địch Tinh Thần hỏi: "Buổi sáng hay buổi chiều? Buổi chiều em muốn đến trường, buổi tối thì ăn cơm với Nghiêm Chấp."

Hồ Anh ở bên cạnh lập tức nói: "Cậu đi ăn cơm với Nghiêm Chấp?"

"Anh ấy có em gái học chung trường với em, em gái ảnh muốn làm quen với em, nói muốn cùng nhau ăn cơm." Địch Tinh Thần nói.

Hồ Anh "ồ" một tiếng.

Đại khái do lần trước cùng đi siêu thị phát hiện Địch Tinh Thần khá tốt, Hồ Anh bỗng nhiên có chút ghen tị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!