Chương 17: (Vô Đề)

Cách vách, người của tổ tết mục nghe xong, toàn trường đều trầm mặc.

Bọn họ cũng không phải phú nhị đại, quá khứ Hoắc Thành từng trải, quả thực chính đám người bọn họ khắc họa xã súc một cách chân thực nhất.

*Xã súc : Hay còn gọi là Shachiku.

Là một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản.

trong (Câu lạc bộ/ tập thể), trong (Gia súc) có nghĩa là "Súc vật của công ty".

Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên phổ biến tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á.

Xã súc dùng để chế giễu những người vì lợi ích của công ty mà gạt bỏ tôn nghiêm của bản thân họ.

Từ việc ăn uống đến ngủ nghỉ đều rất qua loa, luôn sẵn sàng bán mạng vì công việc.

Người làm công bi thảm.

"Đáng tiếc đoạn này không thể phát sóng.

Nếu phát sóng, Hoắc Thành khẳng định được cộng rất nhiều điểm."

"Nhưng ở trong lòng Địch Tinh Thần, khẳng định được điểm cộng rồi đi?"

"Điểm cộng có lợi ích gì, điểm tình bạn, không phải điểm tình yêu."

"Tôi có chút muốn hướng về trạm CP Hỏa Tinh rồi.

Địch Tinh Thần...! cũng không nhất định phải làm công a, xin hãy nhìn mấy nam khách mời bên mình có được hay không."

Bên ngoài mưa dần dần nhỏ đi, đêm cũng dần dần yên tĩnh lại.

Trên lầu, mấy người Đoan Nghệ Hoa và Ôn Nặc cũng đang nói về Hoắc Thành.

Chủ yếu biểu hiện tối nay quá mức sinh động, hiểu rõ nhất chính là Hoắc Thành.

"Tuy nhiên điều tôi ngạc nhiên nhất vẫn là anh ấy lại là thủ khoa kỳ thi đại học...! Thoạt nhìn anh ấy không giống một học bá, như học tra vậy." Hồ Anh nói.

*Học bá : Người có thành tích tốt trong học tập — Học tra : Người lười học nên lúc nào cũng điểm kém.

"Cậu ta từ tay trắng dựng nghiệp, nếu như không phải thông minh tuyệt đỉnh, dám nghĩ dám liều, thì sao cậu ta có thể có thành tựu như ngày hôm nay." Đoan Nghệ Hoa nói.

"Hoắc ca bây giờ làm gì vậy?"

"Mở công ty khoa học kỹ thuật thì phải, phát triển phần mềm?"

"Tôi biết hắn từng làm về Microsoft, sau đó hình như cùng bạn gây dựng sự nghiệp."

"Lúc em nói chuyện với anh ấy mơ hồ nghe thấy anh ấy tiết lộ rằng, công ty bọn họ vừa hoàn thành vốn tài trợ mới, dẫn đầu bởi vốn Hồng Sam."

"Anh ấy còn biết lái máy bay nữa." Ôn Nặc nói.

"Hoắc ca thật sự là kho tàng a." Hồ Anh cảm khái.

Địch Tinh Thần cảm thấy một người có năng lực không đáng sợ, đáng sợ là người ta thành công như thế, còn luôn tiến bộ, cái gì cũng nguyện ý thử nghiệm, cái gì cũng dám học.

Đây mới là mị lực của Hoắc Thành.

Hi vọng sau đêm nay mấy người Hồ Anh có thể thay đổi cái nhìn khác về Hoắc Thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!