Địch Tinh Thần hơi kinh ngạc.
Lập tức nhẹ giọng hỏi: "Anh không sao chứ?"
Bùi Úc nhìn cậu chằm chằm một hồi, sau đó lắc đầu.
Nghiêm Chấp đi tới, bọn Hoắc Thành cũng đều nhìn về phía này.
"Bùi Úc làm sao vậy?" Lâm Thanh Ninh nói.
"Hình như anh ấy uống nhiều rồi." Địch Tinh Thần nói.
Mọi người nghe vậy đều cười đứng dậy, Nghiêm Chấp vỗ vai Bùi Úc, Bùi Úc liền ngôi ngay ngắn người lại, gương mặt thẫn thờ mà nhìn mọi người, cổ ửng hồng hết.
Thật sự uống nhiều rồi.
Hoắc Thành dìu Bùi Úc đi phòng ngủ của hắn, mọi người lúc này mới đứng dậy bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
"Không nghĩ tới tửu lượng của Bùi Úc kém như vậy." Đoan Nghệ Hoa nói: "Mấy người chúng ta, cậu ta uống ít nhất đi?"
"Hình như anh ta uống hai ly, về sau chỉ uống nước lọc." Ôn Nặc nói.
Mọi người đều cùng nhau cười, Địch Tinh Thần đi nấu canh giải rượu cho hắn.
"Em nấu nhiều chút, mọi người uống một chén."
"May mắn ngày mai không cần dậy sớm." Hồ Anh vuốt mặt nói: "Ngày mai mặt tôi nhất định sẽ bị sưng lên."
"Hôm nay Tinh Thần uống nhiều nhất phải không?" Đoan Nghệ Hoa nói: "Trong lúc Hoắc ca đang kể chuyện, cậu ấy tự mình rót uống vài ly."
"Đúng vậy, hoàn toàn không nhìn ra tửu lượng cậu cao như vậy."
Ôn Nặc đưa bình hoa đến phòng của từng người.
Bên ngoài trời vẫn còn mưa, Đoan Nghệ Hoa cùng bọn Hồ Anh ngồi trên sofa ở phòng khách tán chuyện một lúc mới đứng dậy.
Mọi người dồn dập đến phòng của Bùi Úc xem hắn thử, Bùi Úc uống say đặc biệt yên tĩnh, ngủ rất ngon, mọi người luân phiên rời đi, không đánh thức hắn.
Mọi người uống canh giải rượu Địch Tinh Thần nấu xong trở về phòng của mình rửa mặt.
Địch Tinh Thần tắm xong, sang phòng Bùi Úc nhìn một chút, ngay cả xoay người cũng không xoay, ngủ siêu cấp ngon.
Địch Tinh Thần đặt bát canh lên tủ đầu giường, nghe thấy có người gõ cửa rất nhẹ.
Cậu quay đầu nhìn, là Nghiêm Chấp.
"Cậu ra đây một chút, tôi có chuyện này muốn nói với cậu."
Cậu đứng dậy đi ra ngoài, khép cửa lại hỏi: "Sao vậy?"
"Trước không phải đã nói sẽ giới thiệu cậu với em họ tôi sao?" Nghiêm Chấp nói: "Hôm nay tôi đi gặp nó, liền nói việc này với nó, nó muốn ngày mai mọi người cùng ăn một bữa cơm.
Cậu xem có thời gian không?"
Địch Tinh Thần hơi sửng sốt, không nghĩ tới bữa tiệc này lại tới nhanh như vậy.
Cậu gật đầu, nói: "Được."
"Vậy hẹn bữa trưa hay là bữa tối?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!