Chỉ chốc lát Nghiêm Chấp thay quần áo khác từ trong phòng đi ra, lần này anh mặc chiếc áo dài tay phía trên còn có logo của đội bọn họ.
Hồ Anh liếc mắt nhìn một cái liền nhận ra: "Đây chính là nhãn hàng chúng tôi đều biết đặc biệt chế tạo đồng phục cho đội của cậu phải không!"
Nghiêm Chấp "ừ" một tiếng.
Mặc bao tải cũng là nam nhân tuấn tú, mặc cao sang dĩ nhiên càng đẹp.
Tất cả quần áo của Nghiêm Chấp đều rất xa xỉ, vừa nhìn là biết kiểu dáng đắt tiền.
Trong số tám khách mời, quần áo của anh là loại tốt nhất, cũng xa xỉ nhất.
Anh cũng hiểu lãng mạn nhất, là người đầu tiên trong những khách mời mua hoa.
Địch Tinh Thần cảm thấy Nghiêm Chấp chính là nam chủ Hải Đường khoác lên da nam chủ Tấn Giang.
Kiểu đàn ông này, trước một giây có thể mang bạn đến bữa tiệc tối trong giới thượng lưu, ôn nhu thân sĩ, dáng vẻ chính đáng, kiểu lão công nhị thập tứ hiếu kia, một khi về đến cửa nhà, kéo cà vạt, nâng mặt lộ S nói với bạn rằng: "Cởi quần ra, cởi sạch."
*Nhị thập tứ hiếu : Là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh ) vào thời nhà Nguyên.
Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này.
Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già.
Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.
Ừm, rất thích hợp với Hồ Anh.
Chuyện Hồ Anh đứng bên ngoài chờ Nghiêm Chấp thật lâu mọi người đều biết, dẫn đến thái độ của bọn Lâm Thanh Ninh đối với Nghiêm Chấp cũng khắc chế đi rất nhiều.
Hồ Anh chủ động đi lấy cơm cho Nghiêm Chấp.
"Tôi đã ăn một ít ở bên ngoài rồi, bới cho tôi ít cơm thôi." Nghiêm Chấp nói.
"Hôm nay cậu ra ngoài, VJ cư nhiên không đi cùng cậu?" Hồ Anh nói.
"Tôi đi bàn việc riêng, không muốn để bọn họ đi cùng." Nghiêm Chấp nói.
"Cậu có khả năng không biết, Hồ Anh sợ cậu bị ướt, một mình ở bên ngoài chờ rất lâu, chắc hơn nửa tiếng đi?" Hoắc Thanh vừa rót rượu cho mọi người vừa cười nói: "Cậu nói khoảng cách từ bãi đậu xe đến cửa có mấy bước, có thể ướt được bao nhiêu."
Anh nói liền hài hước liếc mắt nhìn Hồ Anh, Hồ Anh nói: "Ai chuyên môn đợi cậu ta chứ, em ngại trong nhà ngột ngạt nên ra ngoài hít thở thôi."
"Được được được." Hoắc Thành cười.
Hồ Anh hất cằm, khuôn mặt nhỏ dưới đèn treo càng tinh xảo.
"Đến, trước khi ăn cơm chúng ta cụng một ly đi." Hoắc Thành giơ ly lên: "Vẫn là cảm ơn Tinh Thần, vất vả rồi."
Mọi người cùng nhau nâng ly: "Vất vả rồi vất vả rồi."
"Thực đơn hôm nay do em tự chọn, hi vọng hợp khẩu vị của mọi người." Địch Tinh Thần nói.
"Vừa nhìn là biết ngon rồi." Hoắc Thành nói.
"Vậy tôi ăn nhiều đồ ăn một chút, ăn ít cơm đi." Nghiêm Chấp nói.
"Cơm do Hoắc Thành thổi." Đoan Nghệ Hoa nói.
"Dưới sự chỉ đạo của Địch ca."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!