Nhắc tới Nghiêm Chấp, lập tức có người hỏi: "Đúng rồi, Nghiêm Chấp đi đâu vậy?"
"Cậu ấy ra ngoài khá lâu rồi."
Bên ngoài trời mưa rất lớn.
Nghiêm Chấp đẩy cửa kính ra, quay đầu nói: "Em đợi một lát."
Em họ anh Liễu Tư mặc áo khoác vào, buộc tóc lên.
Nghiêm Chấp một tay giữ cửa, một tay mở ô.
Hai người từ trong nhà hàng bước ra, Liễu Tự ôm cánh tay nói: "Lạnh quá."
Bên này là cổng phía nam trường Trung Vũ, con đường dành riêng cho người đi bộ, bên cạnh thôn Thành Trung, đang là giờ ăn tối nên trên đường có rất nhiều người, Nghiêm Chấp và Liễu Tự vừa ra thu hút rất nhiều ánh mắt của người đi đường.
Nam cao gầy kiệt xuất, mặc áo sơ mi quần dài, cao cấp lại thân sĩ, nữ mặc váy dài qua đầu gối, chiều cao cũng phải từ m7 trở lên, là một đôi nam nữ khí chất nổi bật thu hút sự chú ý của người khác.
Thời điểm học năm hai Liễu Tự xin dọn ra ngoài trường ở, thuê một căn nhà hai phòng ngủ cùng một phòng khách ở thôn Thành Trung.
Bên này đều là nhà cũ, mặc dù có đèn đường, nhưng do trời mưa trở nên đặc biệt tối, trên đường nước đọng rất nhiều.
Nghiêm Chấp nói: "Một cô gái như em sống ở đây an toàn không?"
"Anh đừng nhìn nơi này hư hỏng, nhưng trị an cực kỳ tốt, đâu đâu cũng có camera.
Hơn nữa ở đây gần trường học của học em, đi học khá thuận tiện." Liễu Tự kéo áo khoác, nói: "Đúng rồi, anh nói Địch Tinh Thần, nhà cậu ấy cũng ở đây đấy."
Nghiêm Chấp lập tức nhìn về phía cô, dưới kính mắt hiện lên ánh sáng ôn nhu cùng thanh lãnh.
"Lúc đi học em gặp cậu ấy hai hay ba lần gì đó, buổi tối tan học cũng gặp cậu ấy một lần."
Liễu Tự thở dài: "Em vốn định theo đuổi cậu ấy, may mắn chưa theo đuổi."
Nghiêm Chấp cười khẽ một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía trước, trong đêm mưa đen kịt, đèn đường thật xa mới xuất hiện một cái, hai bên đường chằng chịt nhà lầu lộ ra ánh đèn nhàn nhạt, xung quanh lạnh lẽo hoang vu hiu quạnh, trong đêm mưa lạnh có chút hoang tàn cùng ảm đạm.
Anh vẫn cho rằng gia cảnh của Địch Tinh Thần cũng không đến mức nào, không phải phú nhị đại, ít nhất cũng là gia đình trung lưu.
Có thể học múa, điều kiện gia đình hẳn là không quá kém, khí chất Địch Tinh Thần dương quang xán lạn, thoạt nhìn không giống người đã từng chịu đựng gió táp mưa sa.
*Gió táp mưa xa (Theo Baidu): Ban đầu dùng để chỉ hoa và cây cối bị tàn phá bởi gió và mưa, nó là một ẩn dụ cho sự bức hại những kẻ yếu thế bởi các thế lực xấu, và nó cũng là một ẩn dụ cho một kiểm tra nghiêm trọng.
Trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một luồng cảm xúc thương tiếc đến nực cười, chỉ hi vọng người dương quang như Địch Tinh Thần, xứng đáng nhận được những gì tốt nhất.
Anh đưa Liễu Tự đến chỗ ở, Liễu Tư hỏi: "Anh muốn vào ngồi một lát không, hay là trở về luôn?"
"Anh phải về gấp." Nghiêm Chấp nói.
Liễu Tự gật đầu, cười nói: "Vậy ngày mai gặp."
"Lúc đó đừng biểu hiện quá rõ ràng, coi cậu ấy là người bạn bình thường thôi, mọi người cùng ăn bữa cơm." Nghiêm Chấp dặn cô: "Cũng không được nói giỡn linh tinh."
Liễu Tư cười gật đầu: "Biết rồi biết rồi, cậu ấy giống anh đều là khách mời Lam phương, có thể không thích kiểu người như anh, anh phải chậm rãi, nói tám trăm lần rồi đó, anh, em lần đầu nhìn thấy anh như vậy đấy, em có chút không quen.
Nguyên lai lúc anh yêu đương là hình dạng này à?"
Nghiêm Chấp: "Đi đây."
Liễu Tư cười cười, nhìn Nghiêm Chấp đi xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!