Địch Tinh Thần hơi sửng sốt.
Mấy người Đoan Nghệ Hoa và Ôn Nặc đề nhìn về phía cậu.
"Có thể chọn người cùng phương sao?" Nghiêm Chấp lập tức quay sang hỏi tổ tiết mục.
"Có thể." Quách Băng nói.
Kịch bản bọn họ ấn định vốn là phối Hồng Lam, nhưng suốt đêm hôm qua bọn họ đã thay đổi ý nghĩ.
Bởi vì bọn họ cần xác định hướng tình cảm của mấy vị khách mời một chút.
Ít nhất trước mắt xem ra, trong số bọn họ có người tựa hồ đối với Địch Tinh Thần có cảm giác hứng thú.
Nếu đã là luyến tống, bọn họ cần phải nhanh chóng nhìn ra hướng tình cảm của khách mời, sau đó tạo điều kiện cho bọn họ nói chuyện yêu đương, thay vì thẳng thừng ghép CP.
Ngược lại đối với bọn họ mà nói, phối Hồng Lam hay là phối Lam Lam đều không quan trọng, trọng yếu là có Cp và tia lửa.
Luyến tống chính là muốn xem đánh bóng thẳng, động tác này của Hoắc Thành rất hợp ý bọn họ.
*Đánh bóng thẳng : Ban đầu, trong chơi golf và các môn thể thao bóng khác, nó có nghĩa là "chơi bóng theo đường thẳng", và nó được dùng để mô tả sự bộc trực và thẳng thắn của con người trong cuộc sống.
Địch Tinh Thần không hiểu tâm tư của Hoắc Thành lắm, cậu nhìn về phía Hoắc Thành, nhướng mày.
Hoắc Thành cũng nhướng mày nhìn cậu.
Bùi Úc đứng bên cạnh lạnh lùng đút hai tay vào túi quần.
Nghiêm Chấp cười rất hòa khí, âm thanh cũng ôn nhu: "Người được chọn cũng có thể từ chối đi?
Ai biết Hồ Anh ở bên cạnh lập tức nói: "Cậu muốn cự tuyệt tôi? Vậy tôi sẽ ở đây khóc cho xem!"
Hoắc Thành nhìn Địch Tinh Thần: "Đừng làm anh lâm vào thế bí."
Nói xong liền nhướng chân mày, mặt tuy rằng vẫn cười, nhưng ánh mắt không giống ngày thường, có chút nghiêm túc.
Địch Tinh Thần liền không nói gì nữa.
Ánh vàng của mặt trời chiếu xuống, trong ống kính tám anh chàng đẹp trai đứng thành một hàng, hình ảnh muốn bao nhiêu đẹp liền có bấy nhiêu đẹp.
Hiện tại bên khách mời Lam phương chỉ còn lại một người là Bùi Úc, nhưng bên khách mời Hồng phương còn tới ba người.
Thế nhưng tình huống ba cướp một không có xảy ra.
"Hai người chọn trước đi." Luôn điềm đạm thân sĩ Lâm Thanh Ninh nói với Đoan Nghệ Hoa và Ôn Nặc.
Đoan Nghệ Hoa nhìn Bùi Úc, sau đó nói: "Tôi đều được, Tiểu Nặc chọn trước đi."
Kết quả Ôn Nặc nói: "...! Em cũng đều được."
[ Khó mà tin nổi, cư nhiên không ai chọn cử viên Bùi Úc? ]
[ Tính tình Bùi Úc quá thối, hắn không thích bất luận người nào, điểm này ai cũng có thể nhìn ra.
Đoan Nghệ Hoa và Lâm Thanh Ninh đều là cao phú soái, chắc chắc sẽ không lấy mặt nóng dán mông lạnh.
Cái người gọi Ôn Nặc kia vừa nhìn là biết gan nhỏ, phỏng chừng không dám chọn.]
*Mặt nóng dán mông lạnh : Mặt nóng dán mông lạnh là một câu thành ngữ ám chỉ những sự vật sự việc được kết hợp theo cách hoàn toàn trái ngược, hoàn toàn không ăn khớp lẫn nhau với từ mặt là ở trên, đại diện cho sự sạch sẽ, bộ phận đại diện cho cả cơ thể, nơi ăn vào thì đối nghĩa với mông ở phía dưới, 1 bộ phận có phần hơi nhạy cảm và tiếp xúc với nhiều thứ dơ bẩn và là nơi thải ra, nóng thì đối nghĩa với lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!