Xác chết biến mất khỏi sảnh chính tầng một đã xuất hiện ở đây.
Nửa khuôn mặt màu nâu đỏ đã hơi teo lại, đường may màu đen còn đọng vài giọt máu đông.
Khóe miệng rách toạc đến tận mang tai, hai mắt trợn tròn, rõ ràng là đang cười, nhưng lại chứa đầy vẻ bất cam và oán độc.
"Hình như bên kia có một chiếc giường sắt." Dưới ánh sáng yếu ớt, Du Phùng cố gắng phân biệt.
Trên chiếc giường sắt phía bên kia là thi thể nằm trong lò nướng ở nhà ăn, không thể duỗi thẳng ra được, vẫn giữ nguyên tư thế co quắp trong lò nướng, nhưng tấm da người mỏng manh bên cạnh lại được trải phẳng phiu trên giường sắt.
Đúng như Du Phùng đã đoán trước—
Phần mặt bên trái của tấm da người bị khuyết mất.
"Vậy là cậu bé đó vừa xử lý xong thi thể sao?" Lê Chỉ nghi hoặc.
"Cái gì đây?" Du Phùng không trả lời, mà chăm chú nhìn vào tay phải của thi thể.
Lê Chỉ nhìn theo, thấy trên cổ tay phải của thi thể đeo một chiếc vòng tay màu đen, chất liệu trông giống như da thuộc.
"Sáng nay anh ta chưa đeo cái này." Du Phùng đưa tay tháo chiếc vòng ra, đưa lại gần nguồn sáng để xem xét kỹ hơn.
Dưới ánh sáng, chiếc vòng da tỏa ra ánh sáng bóng loáng. Như bị ma xui quỷ khiến, Lê Chỉ đưa tay chạm vào chiếc vòng đen trong tay Du Phùng.
Ngay khoảnh khắc cậu chạm vào, bóng tối xung quanh như sụp đổ.
Một tiếng ù ù vang lên trong đầu, mọi thứ trong tầm mắt biến thành vô số điểm ảnh nhỏ li ti phân tán ra.
Khi chúng tái hợp lại, mắt Lê Chỉ vẫn chưa kịp lấy nét thì một bản giao hưởng hùng tráng đột ngột vang lên.
Tiếng hát thánh ca vang vọng trang nghiêm bên tai.
Lê Chỉ nhất thời sững sờ.
Không phải vì lý do nào khác, mà bởi vì trải nghiệm này quá đỗi khác biệt.
Một giây trước cậu còn ở trong nhà xác tối om với Du Phùng, bầu bạn cùng người chết, giây tiếp theo tiếng nhạc như đẩy cậu thẳng đến thiên đường thanh tẩy linh hồn.
Nhưng mà, bản nhạc đã gần kết thúc. Lê Chỉ còn chưa kịp thắc mắc thì nó đã dừng lại.
Tiếp theo là những tràng pháo tay như sóng triều.
Tầm nhìn của Lê Chỉ cuối cùng cũng rõ ràng.
Trước mắt là một hội trường rộng lớn có trần nhà cao vút, hoa tường vi trắng hồng điểm xuyết bên cạnh bộ đồ ăn, ánh sáng xuyên qua kính xanh không quá sáng.
Cách đó mười mét là một bục cao, trên đó trải thảm Ba Lan thêu hình hươu. Một người đàn ông trưởng thành đứng ở trung tâm bục, không nhìn rõ mặt, ông ta mặc lễ phục bằng sa tanh trắng được thêu chỉ vàng bạc, đang trang trọng đón nhận cây quyền trượng bằng vàng nạm kim cương.
Rõ ràng đây là lễ đăng quang của nhà vua.
Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Lê Chỉ hoang mang, lập tức quay đầu quan sát xung quanh.
Nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không thể điều khiển tầm nhìn.
Cậu như bị mắc kẹt trong một cái xác biết đi, chỉ có thể trải nghiệm khung cảnh này thông qua góc nhìn cố định của cái xác đó.
"Lễ đăng quang thật thiêng liêng! Không ngờ đời này tôi lại có may mắn được tham dự!" Lê Chỉ nghe thấy tiếng reo hò khe khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!