Gần hết buổi sáng, sau khi thẳng thắn với nhau, Du Phùng và Lê Chỉ gần như đã lục tung tất cả các phòng ở tầng một và tầng hai, chơi đàn piano trong phòng khách, thưởng thức tranh vẽ trong phòng mỹ thuật. Không có gì bất thường.
Ngoại trừ việc thi thể trong lò nướng ở nhà ăn tầng hai lẽ ra phải cô độc thối rữa và bốc mùi, thì bây giờ lại biến mất không thấy tăm hơi đâu, bầu không khí ở tầng một và tầng hai có thể gọi là lãng mạn cổ điển.
"Đây là căn phòng cuối cùng." Lê Chỉ đứng trước cửa phòng sách, lại nhớ đến mùi hương ngọt ngào đến mức chóng mặt tối qua.
Du Phùng tiến lên một bước, nắm lấy tay nắm cửa, không chút để ý chắn trước mặt Lê Chỉ, "Dù sao cũng đã đến đây một lần rồi, cũng coi như là quen thuộc." Hắn xoay tay nắm cửa, bước vào trước.
Sách trong phòng vẫn được sắp xếp gọn gàng, bàn sách lộn xộn vẫn đầy giấy tờ, tấm thảm che giấu lối vào mật thất vẫn ngay ngắn. Ánh nắng gần trưa ấm áp chiếu vào phòng.
Du Phùng lật xem giấy tờ trên bàn, như vô tình thăm dò: "Chất gây ảo giác trên dao găm… rõ ràng cậu biết, tại sao còn đồng ý?"
Lê Chỉ đang quay lưng về phía Du Phùng lật xem sách bìa cứng trên giá sách, nghe vậy thì ngón tay hơi khựng lại, nhưng không quay người lại, "… Bởi vì tò mò về mật thất."
Nghe là biết đang lảng tránh. Không nhận được câu trả lời, trong đầu lại hiện lên những hình ảnh mê hoặc và rực rỡ đó, Du Phùng có chút hối hận vì mình tự chuốc lấy khổ sở, "Khụ khụ.." Không biết hắn có bị bụi trong không khí làm cho ho thật hay không, nhưng sau khi ho nhẹ, một chút sắc đỏ đã lặng lẽ lan ra vành tai.
Đúng lúc này Lê Chỉ quay người lại, Du Phùng theo bản năng né tránh ánh mắt cậu, để che giấu, ngón tay hắn lật xem giấy tờ càng nhanh hơn.
Lê Chỉ vừa quay đầu lại thấy một màn như vậy thì khó hiểu, không biết hắn bị gì.
Du Phùng tự mình hoảng loạn, sau khi xem xong các mẩu báo nói về Quạ Đen, lại không chịu ngồi yên mà sờ mó đồ trang trí trên bàn, hắn bồn chồn, chạm vào cây bút lông quạ đã mở lối vào mật thất tối qua, phát hiện cây bút hơi chuyển động, lấy phần giữa của lông vũ làm trung tâm xoay, cây bút lông quạ bắt đầu từ từ xoay.
Lê Chỉ cũng nhìn thấy, cậu tiến lại gần, đưa tay ra gạt vài cái, "Tối qua Raman đã dùng cái này để mở lối vào mật thất."
Đột nhiên cậu nhớ tới cánh cửa sắt gỉ sét và dãy số màu trắng kỳ lạ kia, "25, 03, 05."
Du Phùng phỏng đoán theo trực giác của mình: "Mật mã két sắt cơ khí?"
Lê Chỉ: "Đúng vậy, cậu thử coi cây bút như kim chỉ của bàn xoay mật mã xem."
Coi chu vi hình tròn mà cây bút lông quạ vẽ trong không khí là bàn xoay mật mã, ngòi bút là kim chỉ, Du Phùng chậm rãi gạt, "Xoay phải hai vòng tìm hai mươi lăm, xoay trái một vòng tìm ba, xoay phải tìm năm."
Sau khi gạt xong, Du Phùng nín thở tập trung, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh nào trong phòng. Thời gian như nhựa đường đặc quánh đang chảy, không biết lúc nào đã đông cứng lại.
Nhưng mà, tiếng cơ quan khởi động như mong đợi đã không xuất hiện, chỉ có tiếng đồng hồ kiểu cũ đung đưa tích tắc.
"Không phải ý này sao?" Du Phùng cau mày nhìn về phía Lê Chỉ, đột nhiên phát hiện khóe môi vốn dĩ hơi cong lên dịu dàng của Lê Chỉ đã căng thẳng, giống như tín hiệu cảnh báo nguy hiểm.
Du Phùng cảm nhận được, có ánh mắt lạnh lùng phía sau lưng, đâm thẳng vào sống lưng hắn.
Hắn quay đầu lại, phát hiện giá sách trong góc khuất tầm nhìn của mình đã lặng lẽ trượt sang hai bên, để lộ ra một lối vào cực kỳ rộng rãi, âm u như dẫn đến địa ngục.
Trên cầu thang uốn lượn xuống dưới bỗng xuất hiện một bóng người đứng ở đó—-
Đôi giày da thủ công mềm mại bóng loáng, quần công sở màu kaki, hai bên đường may quần rủ xuống hai bàn tay đẫm máu, nhỏ giọt, có một giọt còn thấm đỏ cả đường chỉ giày.
"Chào anh, vị khách quý đáng kính." Đôi mắt màu xanh lam hơi cong lên.
"Sao hai người lại xông vào đây? Phòng sách là nơi cấm không cho khách vào mà." Giọng điệu như một đứa trẻ đang phàn nàn, nhưng ánh mắt lại ngày càng lạnh lẽo, "Như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy rất bối rối."
Cậu bé vừa nói vừa bước tới, lúc nó sắp sửa bước ra khỏi lối vào giá sách, đột nhiên nó giơ tay phải lên, búng ngón tay đẫm máu một cái.
"Rầm!"
Tiếng đóng cửa chói tai vang lên, làm bụi bay mù mịt, hai người quay đầu lại, "Cạch" một tiếng, cửa lớn của phòng sách cũng đã bị khóa chặt.
Thấy vậy, Du Phùng giơ tay phải lên, ném một xấp báo cắt qua, giữa những mẩu giấy trắng bay lả tả, Lê Chỉ nghe thấy hắn thản nhiên nói: "Ra tay trước chiếm ưu thế."
Gần như cùng lúc với chữ cuối cùng kết thúc, hắn lao về phía cậu bé, nhân lúc tầm nhìn bị che khuất, Du Phùng lách người vài bước, trong nháy mắt đã xuất hiện phía sau cậu bé, tay phải nắm lấy cái cổ mảnh khảnh của cậu ta, gân xanh trên cổ tay nổi lên, dùng sức không chút lưu tình –
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!