Chương 60: Sân Khấu

Ngôn Dương đã mời tổng cộng bảy người.

Người thứ nhất là vị vua bù nhìn được Liên minh Lanza nâng đỡ.

Người thứ hai có mối quan hệ mật thiết với hoàng gia và viện nghiên cứu, ông ta bí mật cung cấp dân số cấp thấp cho viện nghiên cứu, hiện nay là một ông trùm trong lĩnh vực thương mại, là doanh nhân nắm giữ huyết mạch thương mại của đất nước – Tề Hạo Hiên.

Người đứng đầu nhóm nghiên cứu là Tư Bác, để hoàn thiện cấu trúc xã hội của khu vực Feikat, đồng thời giảm bớt gánh nặng công việc cho nhân viên viện nghiên cứu, đã nâng đỡ toàn bộ hoàng gia bù nhìn, trong hoàng gia, những người dân khu vực Feikat không biết sự thật và nhân viên viện nghiên cứu hỗn tạp, tuy nhiên hầu hết quyền lực đều nằm trong tay nhân viên, ở một mức độ nào đó thì bọn họ có thể chi phối được hướng phát triển của xã hội này.

Hai người này, một người là mặt nạ phát ngôn của viện nghiên cứu, một người là khớp nối quan trọng để duy trì hoạt động bình thường của xã hội.

Ngôn Dương đã điều tra nhiều lần, cho rằng nếu muốn bước lên sân khấu trò chơi cuối cùng, không ai có tính đại diện hơn hai người này.

Cậu giống như đang tháo rời một chiếc xe đồ chơi xấu xí phủ đầy bụi, giết Tư Bác tượng trưng cho việc rút ra cục pin quan trọng nhất.

Sau khi rút hết pin, cậu còn phải đập vỡ vỏ, tháo bánh xe, dùng một chiếc tua vít nhọn đâm vào lõi, vặn mạnh, cuối cùng chỉ còn lại một đống nhựa và kim loại vỡ vụn.

…………

Còn về người thứ ba, Cục trưởng Cao.

Khi bị Ngôn Dương túm cổ áo kéo xuống tầng hầm, ông ta vẫn đang khóc lóc, máu chảy xuống dưới còn nhiều hơn cả những lời xu nịnh mà ông ta thường nghe ở Sở Cảnh sát thành phố Cass.

"Lê! Lê Chỉ… Lê Chỉ! Tại sao lại giết tôi… Ít nhất cũng phải cho tôi chết một cách minh bạch chứ!"

Ngôn Dương bị ông ta ồn ào đến mức khó chịu, bước chân cậu đi xuống cầu thang nhanh hơn, khi kéo đến chân cầu thang, Ngôn Dương dừng lại.

Cục trưởng Cao mất máu quá nhiều, cũng không còn sức để gào thét nữa, Ngôn Dương cảm thấy tai mình dễ chịu hơn một chút, cậu cúi đầu xuống, nhìn những nếp nhăn nơi đuôi mắt ẩm ướt của Cục trưởng Cao, "Chết một cách minh bạch?"

Ánh nến ở cầu thang vốn đã mờ nhạt, mái tóc Ngôn Dương rũ xuống lại che khuất phần lớn biểu cảm trên mặt cậu, có lẽ là ảo giác của Cục trưởng Cao, nhìn từ dưới lên, đôi mắt của Ngôn Dương lóe sáng quỷ dị trong bóng tối.

Đây chỉ là một điểm dừng ngắn ngủi, Ngôn Dương tiếp tục bước đi, đi về phía sâu trong hành lang tầng hầm, "Khi hãm hại người khác, ông không phải rất minh bạch sao?"

Nói xong, Ngôn Dương lại dừng lại, "Ồ, suýt nữa thì quên mất bây giờ ông vẫn chưa khôi phục được hoàn toàn trí nhớ."

"Nhưng không sao, ông còn nhiều thời gian để tỉnh táo lắm, đảm bảo lát nữa không ai hiểu rõ hơn ông đâu."

Đi vòng qua những chiếc lồng sắt khổng lồ, giẫm lên những tấm vải trắng bẩn thỉu, như thể Ngôn Dương đang kéo Cục trưởng Cao vào hiện trường hiến tế tà giáo.

Sau khi rẽ qua nhiều khúc cua, cậu dừng lại ở một góc khuất, ném Cục trưởng Cao vào tường, cúi người đeo lên cổ tay ông ta một vật màu đen, "Cầm lấy, thiết bị liên lạc cá nhân của ông. Ông sẽ nhớ ra tất cả ngay thôi."

Cục trưởng Cao như hiểu được hàm ý trong lời nói của Ngôn Dương, "Đừng….. chờ đã! Chờ đã!"

Ngôn Dương không thèm để ý, cậu đứng dậy, lại túm lấy cổ áo của Cục trưởng Cao, lôi ông ta ra khỏi góc khuất.

Một đàn rắn trắng khổng lồ lập tức chiếm giữ tầm mắt.

Những con ngươi màu vàng cam đồng loạt hướng về phía này.

Tiếng kêu thảm thiết báo hiệu cơn đói bùng ngay lập tức, Ngôn Dương giơ tay lên, ném cơ thể đầy mùi máu tanh trong tay về phía đó.

Cục trưởng Cao giống như một miếng thịt mỡ tươi ngon, tạo thành một lỗ hổng trên biển trắng đang cuồn cuộn kia.

Lỗ hổng đó nháy mắt đã được lấp đầy, Cục trưởng Cao bị đàn rắn trắng bao vây, Ngôn Dương cũng không biết ông ta có kêu thảm thiết hay không, vì tất cả đều bị tiếng kêu của đàn rắn át đi.

Khi Ngôn Dương rời khỏi tầng hầm, tiếng kêu thảm thiết vẫn chưa dừng lại.

Lúc rạng sáng, toàn bộ trang viên Lê Minh chìm trong im lặng, chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc nhẹ nhàng vang lên, những vị khách đều ngủ say như chết, Ngôn Dương đi qua hành lang trang trí theo phong cách cổ điển, trở lại cửa phòng khách ở cuối hành lang.

Tay Ngôn Dương vẫn còn dính đầy máu, cậu lót tay áo nắm lấy tay nắm cửa, rõ ràng biết người bên trong tuyệt đối sẽ không bị đánh thức, nhưng động tác trên tay vẫn cẩn thận nhẹ nhàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!