Chương 49: Hòa Nhập

Bốn tháng sau, tại thành phố Cass.

Noyce cúi đầu nhìn đồng hồ, đã chín rưỡi tối.

Anh ta cảm thấy thật bực bội, cốc cà phê bên cạnh đã nguội ngắt, báo cáo kiểm tra mà anh ta đã dặn thực tập sinh làm vẫn chưa được gửi đến.

Là quản lý của Công ty Công nghệ Điện tử George, anh ta lại tan làm muộn hơn bất kỳ nhân viên nào. Lúc này, trong công ty rộng lớn chỉ còn lại anh ta và cậu thực tập sinh đang bận rộn bên ngoài.

Anh ta bước đến bên cửa sổ, nhìn màn đêm xanh đen qua lớp kính, giơ tay gửi một tin nhắn thoại: "Cậu đừng làm nữa, vào đây đi."

Bên ngoài cửa sổ, đèn đường bắt đầu sáng lên, những tòa nhà cao tầng dựng đứng thành một khu rừng bê tông cốt thép. Noyce tìm kiếm mặt trăng giữa những mảnh trời hẹp đó.

Một phút sau, tiếng gõ cửa văn phòng vang lên khe khẽ.

Noyce không quay đầu lại: "Vào đi."

Cậu thực tập sinh này vẫn luôn rụt rè, ngay cả tiếng bước chân lúc này cũng hết sức do dự.

"Thưa ngài Noyce…"

Giọng nói nhỏ nhẹ này nghe không giống người đáng tin cậy, thật không hiểu bộ phận nhân sự tuyển người kiểu gì. Không tìm thấy mặt trăng, Noyce cau mày, tỏ vẻ khó chịu.

"Vô… vô cùng xin lỗi…" Chàng trai phía sau nói, "Tôi không rành về phần mềm phân tích dữ liệu cho lắm….."

Noyce không chịu nổi giọng nói nhu nhược này, cảm giác chán ghét ngày càng dâng lên. Anh ta quay người lại, định nổi giận, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của chàng trai, anh ta chợt sững người.

Cậu thực tập sinh này đã đến được hai ngày, nhưng anh ta là người bận rộn, không có thời gian để ý đến một "Con kiến hôi nhỏ bé" không quan trọng, chỉ biết đó là một thanh niên yếu đuối, làm việc chậm chạp.

Người chậm chạp này, bây giờ chỉ cách anh ta chưa đầy năm bước.

"Thưa ngài Noyce… Tôi rất xin lỗi vì đã để ngài phải tan làm muộn như vậy…"

Ở khoảng cách gần mới thấy màu mắt của chàng trai này là xám đậm, khi nhìn chăm chú sẽ khiến người ta liên tưởng đến màn sương mù dày đặc trong rừng đêm, bị thấm ướt, bị lạc lối khi ở trong đó.

Thái độ của Noyce dịu đi một chút: "Không sao…"

Lời còn chưa dứt, đèn tiết kiệm năng lượng trên đầu nhấp nháy hai lần rồi tắt hẳn. Hệ thống điện của toàn bộ tòa nhà công ty đột ngột bị ngắt.

Bóng tối ập đến, tràn vào văn phòng.

Noyce còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì nghe thấy chàng trai tiếp tục cuộc trò chuyện vừa rồi với giọng điệu rất hối lỗi: "Chắc hẳn là ngài đã rất mệt mỏi rồi… Tôi có cách để ngài được nghỉ ngơi thật tốt…"

Câu nói này nghe thật kỳ lạ, Noyce cảm thấy thật khó hiểu.

Ở các tòa nhà lân cận, đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng vượt qua khoảng cách hàng chục tầng, xuyên qua hai lớp kính cường lực, yếu ớt chiếu đến khuôn mặt chàng trai.

Noyce nhìn rõ biểu cảm của chàng trai—-

Đó là một nụ cười rất ngoan ngoãn.

Xung quanh tối đen, những đốm sáng nhỏ phản chiếu trong mắt chàng trai, giống như đom đóm trong nghĩa địa, mơ màng lúc ẩn lúc hiện, càng nhìn càng thấy kỳ dị. Đó là một vẻ đẹp hòa hợp với bóng tối.

Noyce cũng không biết tại sao, đột nhiên anh ta cảm thấy mình như đang nhìn trộm một bí mật, vừa kinh hãi vừa không thể kiểm soát được cảm giác mạo hiểm của mình.

Sau này anh ta mới biết, cảm giác kỳ lạ đó hóa ra là do anh ta sắp chết.

Nhưng lúc này Noyce không có tỉnh táo và sáng suốt như vậy, khoảnh khắc nhìn thấy thanh trường đao bên cạnh chàng trai, anh ta đã sợ hãi đến mức không nhớ nổi khẩu súng lục của mình nằm trong ngăn kéo nào của bàn làm việc.

Chỉ trong nháy mắt, ánh đao lóe lên lướt qua khuôn mặt kinh ngạc của Noyce, cảm giác đau nhói truyền từ đầu gối đến – anh ta ngã ngửa xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!