Chương 46: Vực Sâu

Đường rạch?

Ngôn Dương không thể tin nổi, cậu ngây người nhìn vết mực đen trên trán Lê Nhược.

Khoảnh khắc đó, cậu không còn chút phẫn nộ nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, cậu nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng trong lồng ngực.

"Thư ký trưởng… đất nước này… còn cả con chip sinh học… rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra…"

Hơi thở của Lê Nhược rất yếu, bà biết mình không thể sống qua ngày hôm nay, bà nhìn chằm chằm vào Tư Bác, hỏi ra những nghi vấn chất chứa trong lòng.

Tư Bác lặng lẽ nhìn bà, mặt không chút cảm xúc, không gian trắng xóa im lặng như tờ.

Mài một lúc sau ông ta mới lên tiếng, "Lời thỉnh cầu của người sắp chết lúc nào cũng có sức nặng đặc biệt, phải không?"

"Cô và Ngôn Thời luôn lạm dụng chức quyền, dò la khắp nơi trong cơ quan, xâm nhập hệ thống cơ yếu bao nhiêu lần, cuối cùng cũng đã chạm đến ranh giới phạm tội và bị đưa đến đây, chẳng phải là vì muốn tìm hiểu cái gọi là sự thật sao?"

"Con người thật kỳ lạ, rõ ràng các người là tầng lớp tinh hoa có lợi thế tuyệt đối trong thế giới này, vật chất sung túc, được người người kính trọng." ông ta quay đầu nhìn Ngôn Dương, "Con cái sinh ra đã có nguồn tài nguyên giáo dục tốt nhất, sống một cuộc đời viên mãn không phải tốt hơn sao?"

"Chỉ có các người lắm chuyện, nếu các người là một trong những người ở khu phố Đồng Hoa, cơm còn chẳng có mà ăn thì lấy đâu ra tâm trí đi tìm kiếm cái gọi là "Sự thật của thế giới" này."

"Những tư liệu liên quan đến chip sinh học, lúc cô xâm nhập hệ thống, cô đã đọc đủ kỹ rồi chứ? Cũng tại cô đọc quá kỹ nên mới tự đưa mình đến đây."

Lê Nhược mím môi, ngắt lời Tư Bác, "Làm ơn trả lời câu hỏi của tôi…"

Vẻ mất kiên nhẫn thoáng qua trên mặt Tư Bác, "Tôi không phải Thư ký trưởng của Đế quốc."

"Tôi là giám khảo."

Ngôn Dương khó khăn nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy xuống hai bên mặt.

"Đế quốc Đề Tư Lợi chiến bại, hành tinh này đã bị bỏ rơi. Bây giờ nó là sân thí nghiệm của Liên bang."

"Có trời mới biết tôi đã tốn bao nhiêu công sức mới xin được dự án nghiên cứu này."

"Sau đó mới phát hiện ra những rắc rối phía sau. Tất nhiên mọi người đều rất ngoan ngoãn, nhưng cũng không loại trừ những trường hợp như các người – những giá trị ngoại lệ gây nhiễu kết quả thí nghiệm."

Ngôn Dương nhìn miệng Tư Bác đóng mở, từng chữ ông ta nói ra cậu đều nghe rõ, nhưng khi ghép thành câu thì lại không thể hiểu nổi.

Sân thí nghiệm? Dân số toàn bộ hành tinh đều bị kiểm soát sao? Nếu những người nhận ra sự thật sẽ bị coi là giá trị ngoại lệ, vậy thì những người này đã nhận ra bằng cách nào?

Ngôn Dương không hiểu, từ lúc bị bắt đi, cậu như rơi vào một vở kịch phi lý, nguyên nhân và hậu quả đều thiếu sót, chỉ có sự thật khó tin vội vã chen chúc trước mặt cậu.

Lê Nhược nhíu mày, "Chúng tôi… là vật thí nghiệm?"

Tư Bác trả lời: "Nói vậy hơi khó nghe, nhưng… gần như là vậy."

"Đừng nghĩ mọi chuyện quá tệ. Phần lớn thời gian mọi người đều sống không khác gì cuộc sống bình thường, phải không?"

"Chúng tôi chỉ là người quan sát."

Nghe vậy, nhìn khuôn mặt đạo mạo của Tư Bác, Lê Nhược đột nhiên bật cười, "Người quan sát?"

"Đừng đùa nữa. Chức năng kiểm soát cảm giác của con người trên chip sinh học là đồ trang trí à?"

"Ba thi thể ở thành phố Cass tử vong do vết thương xuyên thấu tim, nhưng lại không có vết thương."

"Làm sao có chuyện như vậy được? Nhưng chỉ cần kiểm soát thị giác, xúc giác của mọi người, thì hoàn toàn dễ dàng, phải không?"

"Thi thể là có thật, hình chiếu ba chiều phủ lên bề mặt thi thể, người điều tra đương nhiên không nhìn thấy vết thương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!