Chương 39: Ám Ảnh

Nhạc Nhan nhặt những tờ tiền trên mặt đất, gấp gọn gàng rồi cất vào túi quần.

Ngay sau đó, cậu ta ngẩng đầu nhìn hai người vừa nãy cứ nhìn chằm chằm vào mình. Cậu ta luôn nhạy cảm với ánh mắt dò xét của người khác, phải cảm ơn thói quen nghề nghiệp của mình.

Chỉ cần liếc mắt một cái, Nhạc Nhan đã biết hai người này không phải người ở khu phố Đồng Hoa.

Cậu ta âm thầm đánh giá trang phục và thần thái của họ, nghĩ thầm "Giống mấy cậu ấm chưa trải sự đời, hiếm thấy đấy."

Cậu ta đứng dậy, bước về phía hai người, khéo léo nở một nụ cười vừa xinh đẹp vừa phong trần, "Sao vậy?"

Ngôn Dương nhíu mày: "Cậu tự nguyện à?"

Không phải khách quen, mất hứng rồi.

Nụ cười giả tạo biến mất, Nhạc Nhan uể oải cụp mắt xuống, "Hai người ở khu trung tâm thành phố à?"

Ngôn Dương định phủ nhận, nhưng lại nhớ tới Phỉ Thành còn "Trung tâm" hơn cả khu trung tâm thành phố Cass, đành im lặng thừa nhận.

Nhạc Nhan cao hơn Ngôn Dương một chút, cậu ta cúi đầu nhìn Ngôn Dương, nhìn sâu vào đôi mắt màu xám của cậu, rồi bất ngờ cười nhạo một tiếng.

"Ánh mắt thương hại buồn cười này, đúng là đặc trưng của loại người như các người. Các người thương hại ai chứ?"

"Còn hỏi tôi có tự nguyện hay không à? Ở Đồng Hoa, tốt nhất đừng hỏi mấy câu kiểu này." Giọng điệu cuối cùng còn có chút bực bội.

Nói xong liền xoay người định bỏ đi, nhưng đã bị Du Phùng im lặng nãy giờ đưa tay chặn lại.

"Tránh ra." Nhạc Nhan nói.

Thấy Du Phùng không hề nhúc nhích, cậu ta đành bực bội quay đầu lại, ánh mắt lại chạm phải gương mặt tươi cười của Ngôn Dương.

Người này vốn dĩ có đường nét khuôn mặt rất tinh xảo, dưới ánh đèn tím xanh, trông lại càng thêm mơ màng.

"Đừng đi chứ em trai, anh đây còn một câu nữa muốn hỏi mà." Ngôn Dương nói.

Nhạc Nhan: "Tôi hai mươi rồi đấy nhóc con."

Ngôn Dương lập tức sửa lời, "Được rồi, vậy anh trai, tôi muốn hỏi anh một chuyện."

Không biết từ lúc nào cậu đã mở thông tin chiếu, xoay nhẹ cổ tay, đưa thông tin cho Nhạc Nhan xem.

Trên đó là thông tin cá nhân của Nhạc Nhan, họ tên, giới tính, các mối quan hệ xã hội, vân vân.

Đương nhiên, còn có cả địa chỉ nhà.

"Anh sống ở số 489 đại lộ Đồng Hoa đúng không?" Ngôn Dương nhìn chằm chằm cậu.

Lúc nãy khi cậu ta chỉnh lại quần áo, một chiếc chìa khóa màu đen lủng lẳng bên hông, chữ khắc trên đó rất rõ ràng.

Nhạc Nhan khó hiểu: "Đúng, sao vậy?"

Ngôn Dương hỏi: "Căn hộ anh ở, phòng bên trái có người chết, anh biết chuyện này không?"

Chết tiệt! Hóa ra là cảnh sát!

Nhạc Nhan không ngờ, bây giờ người ở khu trung tâm thành phố lại có thể đi làm khi còn trẻ như vậy, cậu co chân chạy, vài bước đã chui vào đám đông đang say sưa, ngay lập tức hòa vào sàn nhảy.

Ngôn Dương nhìn chằm chằm vào cái đầu màu vàng nâu kia, "Nhanh đuổi theo! Chắc chắn cậu ta biết gì đó!"

Hai người băng qua sàn nhảy, bám sát Nhạc Nhan, thấy cậu ta như cơn gió đẩy cửa Khu Rừng Kỳ Lạ, hòa vào bóng đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!