Một lớp cửa kính phủ bụi, ngăn cản làn gió mùa hè yếu ớt, nhưng không ngăn được tiếng ve kêu râm ran.
Ba người nhìn chằm chằm vào bốn chữ "Không tìm thấy người này" trên hình chiếu.
Im lặng một lúc, Vưu Thụ gửi yêu cầu gọi thoại cho Cao Hồng đang ở khu trung tâm thành phố mát mẻ, không biết người đó đang làm gì, mãi một lúc lâu sau mới bắt máy.
Vưu Thụ ấp úng: "Cảnh sát Cao, kết quả DNA của xác chết ở khu phố Đồng Hoa…"
"Sao vậy?" Giọng Cao Hồng uể oải.
Vưu Thụ nói: "Không tìm thấy người này trong cơ sở dữ liệu hộ tịch."
"Ồ…" Cao Hồng không có vẻ gì ngạc nhiên, "Không sao, chắc là người không có hộ khẩu. Khu phố Đồng Hoa có rất nhiều người như vậy, không có gì lạ."
Xác chết vô danh trong căn phòng bỏ hoang, vụ án này ngay từ đầu đã bị bỏ bê, không ai muốn xử lý, cũng không ai coi trọng.
Khu phố Đồng Hoa là nơi ngư long hỗn tạp, buôn bán bất hợp pháp, băng nhóm bạo lực và m* t** hoành hành, mức độ nghiêm trọng hơn thế này nhiều, Sở cảnh sát thành phố Cass vốn đã thiếu nhân lực, an ninh công cộng ở khu trung tâm mới là trọng tâm công việc của bọn họ.
Còn khu phố Đồng Hoa, cứ qua loa là được rồi.
Huống chi chết lại là người không có hộ khẩu, càng không đáng để tốn công tốn sức.
Cao Hồng vắt chéo chân, uống một ngụm trà Ceylon vừa pha, nói với đám nhóc: "Không cần điều tra nữa, các cháu đi chơi đi. Một lát nữa nhà tang lễ sẽ đến chở cái xác đi."
Cuộc gọi bị ngắt. Ruồi muỗi vẫn đang bay lượn.
Ba người im lặng bước ra khỏi căn hộ, cửa vừa đóng lại, ngăn cách giòi bọ và mùi thối rữa ở phía sau, Ngôn Dương rất để tâm đến thái độ thờ ơ của Cao Hồng: "Người này sẽ được xử lý như thế nào? Không nhận ra mặt, không tra ra thân phận, cứ như vậy lặng lẽ chết đi, không ai nhớ đến anh ta sao?"
Vưu Thụ nói: "Chưa chắc đâu."
Ngôn Dương nói: "Nếu có người nhớ đến anh ta thì sao có thể chết nhiều ngày như vậy mà không ai báo mất tích?"
Vưu Thụ câm nín, nghĩ đến cảnh tượng cái chết cô quạnh trong căn phòng, cũng có chút buồn bã.
Du Phùng vẫn thản nhiên, không hề đồng cảm với sự thất vọng của hai người: "Đừng nghĩ nữa, cái xác sẽ được đưa đi, quy trình khám nghiệm tử thi vẫn phải thực hiện."
"Ngày mai sẽ có kết quả."
Ngôn Dương lập tức hiểu ra, xem ra vẫn còn hy vọng xác nhận danh tính của người chết.
Vưu Thụ ngạc nhiên: "Nhưng cảnh sát Cao không phải nói không điều tra nữa sao?"
Ngôn Dương bĩu môi, xuống lầu: "Chắc là những vụ án anh ta không điều tra nhiều lắm rồi."
Cậu quay sang nhìn Du Phùng, nở nụ cười tinh quái thường thấy: "Nhìn mức độ lười biếng của Sở cảnh sát Cass, chắc hệ thống nội bộ sẽ không quá nghiêm ngặt."
Du Phùng hiểu ý gật đầu: "Tối nay sẽ làm."
Vưu Thụ nghe vậy, trong lòng bắt đầu lo lắng, từ nhỏ đến lớn Ngôn Dương và Du Phùng có thể nói là thiên phú dị bẩm, cho dù gây họa thì cũng vì có năng lực nên thường được khoan dung, còn anh ta tuy các loại kiểm tra cũng đều xuất sắc, nhưng chung quy vẫn kém hơn, tuân thủ quy tắc đối với anh ta an toàn và thoải mái hơn.
Vưu Thụ vội vàng đuổi theo, ngăn cản: "Hai người định làm gì? Bị phát hiện thì sao? Chúng ta đến để thực tập, đừng làm loạn!"
"Không sao, tôi chỉ tò mò muốn xem thôi, yên tâm, sẽ không bị phát hiện đâu." Ngôn Dương rất tự tin, dù sao thì loại chuyện xâm nhập hệ thống này cậu và Du Phùng đã làm không biết bao nhiêu lần rồi, kinh nghiệm phong phú, đảm bảo không để lại dấu vết.
Ba người bước ra khỏi cửa căn hộ khi trời đã tối.
"Cậu ngửi xem. Có phải người tôi đã hôi rồi không?" Ngôn Dương kéo cổ áo thun trắng của mình, đưa lại gần mũi Du Phùng.
Du Phùng cúi đầu ngửi nhẹ: "Ừ." Thực ra khứu giác của hắn đã tê liệt rồi, không ngửi được gì cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!