Đồng tử của Du Phùng đột nhiên co lại như đầu kim, đầu hắn vang lên tiếng ong ong, cảm giác chấn động lan ra khắp cơ thể, dây thần kinh như muốn vỡ ra.
Bàn tay cầm súng bắt đầu run lên nhè nhẹ.
Hắn khàn giọng gọi: "Lê Chỉ?"
Hàng trăm hàng ngàn câu hỏi nghi hoặc khiến Du Phùng cảm thấy thật khó thở, chỉ hai chữ thôi đã như rút cạn toàn bộ oxy trong phổi hắn.
Người kia không trả lời, chỉ cười rạng rỡ.
Đúng là khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Lê Chỉ, không sai một ly.
Trong đôi mắt xám ấy, cảm giác trống rỗng vô hồn, lạnh lẽo đã biến mất hoàn toàn, linh hồn bên trong như được thay thế, thiêu đốt sát ý cuồn cuộn.
Du Phùng thấy cậu từ từ đặt kim chỉ xuống, sờ vào một thanh trường đao trên mặt đất bên cạnh. Vỏ đao bị vứt lung tung sang một bên, thân đao đỏ rực, theo động tác của cậu, máu trên đó như sắp nhỏ xuống.
Cổ họng Du Phùng chợt dâng lên vị đắng, hắn khó nhọc lên tiếng: "Tại sao lại lừa tôi?"
Người kia cười nhạo một tiếng: "Ai lừa anh?"
Giọng nói quen thuộc, nhưng ngữ khí xa lạ khiến Du Phùng đứng cứng đờ ở cửa.
Giọt máu trên trường đao cuối cùng cũng rơi xuống, rơi trên tấm thảm ẩm ướt, rơi trên dây thần kinh căng thẳng của Du Phùng.
Người kia nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, lập tức đứng dậy lùi lại, nhưng không nhanh hơn cơn giận của Du Phùng, Du Phùng tóm lấy cậu ném thẳng vào tường.
Rút súng, lên đạn, dí vào trán cậu.
Động tác dứt khoát, một loạt hành động lưu loát được sinh ra trong lúc giận dữ tột độ.
Người kia cầm trường đao, nhưng không có ý định tấn công.
Cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo từ họng súng trên trán mình, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt Du Phùng: "Đừng giận như vậy chứ, đám người này không phải thứ tốt lành gì, tôi cũng là đang trừ hại cho dân mà, phải không?"
Giọng điệu khinh miệt, ngả ngớn không ngừng k*ch th*ch dây thần kinh căng thẳng của Du Phùng, căn phòng tối tăm, mùi máu tanh ngọt, sự thật mơ hồ không ngừng cuốn trôi lý trí, hắn mím chặt môi, lạnh lùng nhìn lại người trước mặt.
"Rốt cuộc cậu là ai?" Du Phùng hỏi.
"Như anh thấy, Lê Chỉ đây."
"Cậu không phải. Ít nhất cậu không phải là nhân cách đó."
Những cảm xúc mãnh liệt bị kìm nén đó, tuyệt đối không phải là của Lê Chỉ.
Người kia giả vờ thở dài: "Quả nhiên không thể giấu được gì trước mặt cảnh sát Du cả."
"Nhưng anh thực sự không nhớ tôi sao?" Người kia nhìn thẳng vào mắt Du Phùng.
Khoảnh khắc đó, trái tim Du Phùng đập mạnh một cái, sau khi hoàn hồn lại phát hiện hốc mắt mình hơi nóng lên.
Cảm xúc này đến thật khó hiểu.
Đôi môi mỏng của người kia mấp máy: "Anh đã tìm tôi năm năm, tốn bao nhiêu tâm sức điều tra tôi lâu như vậy. Bây giờ cuối cùng cũng gặp mặt rồi, sao anh lại có vẻ không vui chút nào thế?"
"Tôi chính là Ngôn Dương." Có một luồng cảm giác khoái lạc tàn nhẫn, giống như khi lưỡi đao rơi xuống, chặt đứt bàn tay, "Quạ Đen cũng là tôi."
Vừa dứt lời, cậu dùng tốc độ nhanh đến mức người ta không nhìn rõ đã chém vào cổ tay Du Phùng, trường đao trên tay trái lướt qua mặt Du Phùng vô cùng nguy hiểm, trong nháy mắt đã cướp được súng, má Du Phùng cũng bị lưỡi dao cứa một vết rất nhỏ, máu túa ra.
Hành động này càng làm cho Du Phùng thêm tức giận, Ngôn Dương chưa kịp cầm chắc súng thì đã bị Du Phùng áp sát tấn công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!