Ra khỏi cửa phòng làm việc, Lê Chỉ có chút hoang mang, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác thật bất lực, toàn bộ trang viên này đều nằm trong tầm kiểm soát của Quạ Đen, Raman lại là tay sai của Quạ Đen, còn có hai sát thủ bám theo phía sau.
Trang viên này lớn như vậy, nhưng không có một góc nào là an toàn.
Cậu đi theo Du Phùng chạy một cách vô định. Bên hông phía sau truyền đến tiếng bước chân, hai người đó đuổi kịp nhanh như vậy, trong lòng Lê Chỉ chợt dâng lên nỗi lo lắng sợ hãi.
Đột nhiên, một bóng người thấp bé xuất hiện ở hành lang phía trước-
Quần yếm vải kẻ ô vuông màu nâu, mái tóc ngắn màu vàng óng được ánh đèn nhuộm một lớp màu ấm áp, tất ngắn đến bắp chân và giày da trâu, vẫn là khuôn mặt tươi cười đáng yêu của cậu bé tám chín tuổi đó.
Đồng thời, Nhạc Nhan phía sau cũng đã xông tới, lớp vải voan mỏng trên váy cô ta đã bị cháy rách, trên đó có vài lỗ thủng loang lổ điểm xuyết.
Tốc độ chạy của hai người càng lúc càng nhanh, chỉ cần vài bước nữa là có thể vào góc cua, khi đó bức tường có thể trở thành vật che chắn.
Âm thanh súng lên đạn vang lên rõ ràng ở phía sau. Bọn họ không chút do dự bóp cò súng.
Du Phùng lao tới, đẩy Lê Chỉ vào góc cua. Bên cạnh có gió nhẹ thoảng qua, cậu bé nhảy lên chắn sau lưng hai người, bàn tay non nớt đưa về phía Nhạc Nhan, lòng bàn tay xòe ra, trong đó là một viên đạn.
Cơ thể ngã xuống thảm, cũng không đau lắm, trong trạng thái căng thẳng tột độ, cậu cũng không cảm nhận được những điều đó.
"Lên lầu! Lên sân thượng!" Du Phùng nói nhỏ bên tai Lê Chỉ.
Lê Chỉ cố gắng điều khiển cơ thể mình, chạy theo bước chân Du Phùng, cả hai cùng nhau chạy đến nơi gần với tự do nhất trong toàn bộ trang viên này.
Sân thượng rất rộng, nhưng lại trống không, có thể nhìn thấy rừng cây xanh tươi ở xung quanh, ngẩng đầu lên là bầu trời rộng lớn. Gió nhẹ thổi qua có thể khiến người ta tạm thời quên đi trò chơi hoang đường trong tòa nhà.
Du Phùng chạy đến góc trong cùng của sân thượng, lấy ra một chiếc chìa khóa bằng đồng cổ xưa được chạm khắc hoa văn, làm tư thế c*m v** ổ khóa trong không khí.
Lê Chỉ vừa kinh ngạc vừa có chút lo lắng, sợ rằng Du Phùng bị vụ nổ vừa rồi làm cho hỏng đầu óc rồi.
Nhưng ngay sau đó, ong một tiếng, rất nhỏ, một cánh cửa màu trắng tinh xuất hiện trước mặt hai người.
Du Phùng không nói hai lời, vội vàng kéo Lê Chỉ vào trong cửa, rồi lại nhanh chóng đóng cửa lại.
"Đây là…" Trước mắt Lê Chỉ tràn ngập một màu trắng, sau khi thị giác thích nghi mới nhìn rõ mình đang đứng trong không gian màu trắng tinh rộng vài mét vuông, trước mặt có vô số màn hình lơ lửng, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.
"Phòng điều khiển trung tâm." Mười ngón tay của Du Phùng bay lượn, bắt đầu điều chỉnh hình ảnh giám sát, "Bên ngoài có thể được phủ một lớp sơn ngụy trang tàng hình lượng tử."
Lê Chỉ cảm thấy có quá nhiều chuyện mình không biết, vừa rồi trong căn phòng bí mật chỉ có thể nghe, bây giờ Du Phùng tiện tay lấy ra một chiếc chìa khóa cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.
"Anh lấy chìa khóa ở đâu ra vậy?"
"Hôm qua lúc về phòng Tôi tìm thấy trên bàn," Du Phùng giải thích, "Bên cạnh còn có một tờ giấy viết tay, trên đó ghi vị trí của phòng điều khiển trung tâm, và chữ ký của Quạ Đen."
Lê Chỉ không thể tin được: "Chữ ký của Quạ Đen? Quạ Đen nói cho anh vị trí phòng điều khiển trung tâm còn đưa chìa khóa cho anh?"
"Ban đầu tôi cũng rất bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thì ngay từ đầu hắn ta đã dẫn dắt chúng ta rồi mà?" Du Phùng nói.
Từ cái chết của Thư ký trưởng Tư Bác lúc ban đầu, đến thư mời kèm theo trong bánh kem thịt người, rồi đến mật mã mở tầng hầm, bây giờ là chìa khóa phòng điều khiển trung tâm, Quạ Đen như rải vụn bánh quy dọc đường, dụ dỗ bọn họ tiếp tục đi trong trò chơi hoang đường này.
Nhưng con đường được lát bằng vụn bánh quy này cuối cùng dẫn đến đâu thì không ai biết.
"Đã bị cuốn vào rồi, nào có lý gì không chơi tiếp." Du Phùng đưa tay kéo một hình ảnh giám sát, trong hình ảnh là hành lang phòng làm việc mà bọn họ vừa trốn thoát.
Chỉ thấy cậu bé quản gia và Tây Trì đang đánh nhau kịch liệt, trên người cậu bé đã có vài lỗ đạn, nhưng lại không có máu chảy ra, một tay xách Tây Trì lên ném vào tường.
"Quản gia trong trang viên có thể là một người duy trì trật tự." Du Phùng nói, "Một khi có người gặp nguy hiểm đến tính mạng, cậu ta sẽ ra ngăn cản."
Anh còn một câu mà trong lòng ai cũng biết rõ nhưng không nói ra-trừ khi Quạ Đen ra tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!