Chương 34: Giao Tranh

Tình hình trong nháy mắt chuyển biến xấu, trong căn phòng chật hẹp, bọn họ bị những lọ thủy tinh và rêu đỏ tươi bao vây, không có chỗ nào để xoay sở.

Có lẽ từ lúc bước vào trang viên Lê Minh, bọn họ đã rơi vào địa ngục rồi.

"Kẽo kẹt--"

Bản lề cửa sắt kêu lên kẽo kẹt, cánh cửa bị đẩy ra từ từ từng chút một.

Lê Chỉ nhìn thấy vạt váy voan mỏng trước tiên, trong ánh sáng âm u, những hạt kim tuyến lấp lánh tinh xảo trong vải voan vẫn tự tỏa sáng.

Người đến nhẹ nhàng cầm thứ gì đó hình dải băng màu đen trên tay, ánh sáng xanh lam vẫn le lói chưa tắt.

Lên trên nữa là xương quai xanh tinh tế, những sợi tóc màu nâu nhạt ngoan ngoãn nằm trên đó.

Khuôn mặt xinh đẹp kia không có biểu cảm gì khác, cô ta nhìn hình chiếu ba chiều của Raman, "Anh lắm chuyện như vậy, cuối cùng Quạ Đen sẽ không giữ anh lại đâu."

"Đừng lo cho tôi," Raman cười ha hả, "Dù sao bây giờ các người cũng không thể tiếp tục giả vờ diễn tiếp vở kịch hòa thuận được nữa, chi bằng ra tay sớm đi."

"Nơi này tốt biết mấy, lát nữa bày xác cũng tiện." Raman khoa trương vỗ tay, trong bầu không khí căng thẳng như thế này nghe có vẻ hơi buồn cười.

"Lắm lời." Vẻ mặt bực bội thoáng qua trên khuôn mặt Nhạc Nhan.

Cô ta quay sang Du Phùng, khi lên tiếng lại kiềm chế cảm xúc tiêu cực không còn sót lại chút nào, bày ra một bộ dáng lịch sự làm việc.

"Cảnh sát Du, có một số việc vẫn cần phải nói rõ. Mong anh giao nộp mã hóa đã chặn được vào ngày 24 tháng 5--tức là một tháng trước."

"Nếu để lộ ra ngoài." cô ta dừng lại, cố tình nói rõ ràng từng chữ, lời nói vừa lễ phép vừa đe dọa, "Anh chính là tội phạm làm lộ bí mật quốc gia."

"Với người sắp chết còn cần giải thích sao?" Raman luôn không ưa kiểu cách này, vừa thờ ơ đứng xem vừa không ngừng lải nhải.

Nhạc Nhan cũng không quay đầu lại, "Không liên quan đến anh."

Du Phùng ở bên cạnh không cho là đúng, "Nói như thể tôi giao ra thì các người sẽ tha cho tôi vậy."

Nhạc Nhan bày ra vẻ kiên nhẫn giả tạo, "Hợp tác một chút có thể cho anh một cái chết tử tế, nếu không…"

Du Phùng cười lạnh: "Nếu không?"

"Nếu không, sự tồn tại của anh sẽ trực tiếp bị xóa bỏ." Nhạc Nhan nói.

Du Phùng vừa nghe, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, "Tôi chết rồi, ai còn quan tâm trên đời này có người nhớ đến tôi hay không."

Hắn xòe tay, bắt đầu giở giọng không nói đạo lý, "Bây giờ tôi không có cách nào đưa cho các người được, mã hóa ở trong thiết bị liên lạc cá nhân của tôi, bây giờ e rằng nó đang ở chỗ Quạ Đen rồi."

Hắn buông chân xuống, chân dẫm lên mặt đất nhớp nháp, người nghiêng về phía trước, trên mặt toàn là sự chân thành giả tạo.

"Các người đi hỏi hắn ta đi."

"……"

Nhạc Nhan mím chặt môi mỏng, không nói lời nào.

Du Phùng không sợ chuyện lớn, "Biểu cảm này là sao? Không phải các người với hắn ta là đồng nghiệp sao? Đồng nghiệp mở miệng xin đồ có gì mà ngại ngùng đến thế?"

"Không quen." Tây Trì lên tiếng, giọng điệu kéo dài mềm mại đã biến mất, "Chúng tôi không quen hắn ta, thậm chí còn chưa bao giờ gặp con người thật của hắn ta."

Điều này nằm ngoài dự đoán của Du Phùng, "Các người không phải cùng một tổ chức sao?"

"Phải." Khoảnh khắc này biểu cảm của Tây Trì có chút phức tạp, "Nhưng hắn ta là nhân vật hàng đầu trong tổ chức, chúng tôi còn chưa đủ tư cách tiếp xúc với hắn ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!