Chương 33: Bại Lộ

Ánh sáng trong lối đi âm u, gió thổi vào cuốn theo mùi máu tanh ẩm mốc, khiến những sợi tóc mai trên trán Du Phùng rối tung. Lê Chỉ nhìn hắn chậm rãi tiến lại gần.

Tây Trì đứng sau Lê Chỉ, mắt tròn mắt dẹt nhìn: "Nhiều rắn cú mèo như vậy, anh…"

Du Phùng bước vào căn phòng bí mật, tiện tay đóng chặt cửa sắt. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng, "Cậu nghĩ gì vậy, nhiều như thế làm sao giết hết được. Tôi vừa chạy ra khỏi phòng mỹ thuật thì đã thấy quản gia."

Hắn nhíu mày, "Cậu ta đã đuổi hết lũ rắn cú mèo đi rồi."

Lê Chỉ vừa nghe liền cảm thấy không đúng.

"Hình như Quản gia không chịu sự khống chế quyền hạn điện tử của Raman." Du Phùng nói.

Hành động của AI sinh học trong tòa trang viên này lại trái với ý chí của Raman, lúc Raman chỉ huy rắn cú mèo tấn công Du Phùng, quản gia lại chỉ huy Rắn cú mèo rút lui.

Lê Chỉ nhớ lúc bị rắn cú mèo vây công dưới lòng đất, quản gia cũng xuất hiện kịp thời khống chế đám quái vật này, giọng điệu nũng nịu lúc đó cậu vẫn còn nhớ rõ, động cơ của cậu bé lúc đó là để dành con mồi cho Quạ Đen, nếu nghĩ như vậy--

"Raman không phải Quạ Đen." Lê Chỉ vô thức lên tiếng. Suy đoán này khiến cậu cảm thấy linh hồn như bị chấn động.

Tây Trì vừa nghe hai chữ này liền phản xạ có điều kiện rùng mình một cái, "Cậu nói gì?"

Lê Chỉ và Du Phùng nhìn nhau, thấy được điều tương tự trong mắt đối phương--có hy vọng đang sụp đổ, cậu thu hồi tầm mắt, cụp mi mắt xuống, tiếp tục nói, "Nếu anh ta là Quạ Đen, quản gia sẽ không ngăn cản rắn cú mèo g**t ch*t Du Phùng."

Tây Trì vẫn còn do dự, "Vậy… anh ta không phải Quạ Đen thì tại sao lại có quyền hạn điện tử?"

"Đồng lõa." Du Phùng nói.

Hắn thu lưỡi dao cùn trên con dao gọt hoa quả lại, tiện tay ném lên chiếc bàn gỗ loang lổ, kim loại va chạm với gỗ tạo ra một tiếng động nặng nề, trái tim Lê Chỉ cũng theo đó mà giật thót.

"Hơn nữa… còn là đồng lõa không nghe lời."

Du Phùng nhìn bầu trời bên ngoài qua lỗ thủng trên cửa sổ.

Không biết mưa đã tạnh từ lúc nào.

Bầu trời âm u phản chiếu trên khuôn mặt hắn, khiến khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt bao phủ thêm một tầng tử khí mờ mịt. Lê Chỉ nhìn vết máu sắp khô trên mặt hắn, có chút lo lắng sẽ dính vào áo sơ mi.

Nhưng mà cái áo sơ mi đó hình như đã bị máu thấm đẫm rồi. Cũng không sao.

Trong căn phòng chật hẹp không ai lên tiếng, chỉ có nhãn cầu của Cục trưởng Cao ngâm trong formalin lặng lẽ quan sát mọi thứ trong phòng.

Đột nhiên Du Phùng lên tiếng, rất đột ngột.

"Quạ Đen thật sự rất cẩn thận phải không? Quyền hạn điện tử cho anh cũng bị hạn chế."

Anh? Lê Chỉ ngẩn người, lúc này mới phản ứng lại, không phải Du Phùng đang nói chuyện với cậu và Tây Trì.

"Hay nói là trong mắt hắn ta anh còn không tính là đồng lõa." Du Phùng co một chân lên ghế gỗ, đặt tay lên đầu gối, hai mắt lười biếng nheo lại.

"Chỉ là một con chó chạy việc thôi."

Lại là như vậy, giọng điệu thờ ơ nhưng những lời nói ra lại chói tai đến cực điểm.

"Nói đủ chưa?"

Một giọng nói đột ngột vang lên, mang theo tiếng dòng điện rè rè, truyền đến từ khắp mọi hướng.

Là giọng của Raman.

Lê Chỉ có thể nghe ra cơn giận bị đè nén của người từng là thầy mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!