Vưu Thụ chỉ kịp phát ra một âm tiết ngắn ngủi, rất chói tai. Đúng lúc này tiếng sấm lại nổ vang, át đi tiếng kêu đau đớn cuối cùng của một sinh mệnh.
Cho đến khi Lê Chỉ nạp ký ức của Vưu Thụ, cậu vẫn chưa hoàn hồn, tiếng axit mạnh ăn mòn da thịt vẫn văng vẳng bên tai.
Cổ tay trái rung lên, sát vào da thịt. Là lời nhắc cuộc gọi đến của thiết bị cá nhân.
Lê Chỉ bừng tỉnh, phát hiện mình đang ngồi trong một căn phòng màu xám, bên ngoài cửa sổ là buổi trưa giữa hè, tiếng ve sầu râm ran, cảm giác lạnh lẽo bên bờ vực cái chết trong biệt thự vừa rồi, nháy mắt đã tan biến. Trên bàn làm việc màu trắng có một vũng nước màu xanh nhạt thật lớn, là trà xanh vừa vô tình làm đổ, vẫn còn ấm.
Vừa rút khăn giấy lau vội mặt bàn, vừa kết nối với thiết bị cá nhân.
"Cục trưởng Cao."
"Tiểu Vưu. Đường Đồng Hoa, cậu qua đó xử lý một chút." Giọng nói này không xa lạ.
"Vâng."
"Là Quạ Đen làm. Cậu… hiểu chứ?"
"… Hiểu."
"À đúng rồi, tôi biết cậu và cảnh sát Du từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quan hệ rất tốt. Cậu ấy đến Sở Cảnh sát thành phố Cass mọi người đều rất vui, vậy nhé, cậu ấy tạm thời theo cậu vào đội hình sự, khi nào rảnh thì dẫn cậu ấy làm quen với môi trường một chút."
"Vâng thưa Cục trưởng. Cục trưởng yên tâm."
Lê Chỉ phát hiện phong cách nói chuyện của Vưu Thụ vốn rất trầm ổn, thoạt nghe hoàn toàn phù hợp với hình tượng cảnh sát chuyên nghiệp đáng tin cậy, hoàn toàn khác với người đàn ông hay la hét trong trang viên Lê Minh.
Sau khi cúp điện thoại, Vưu Thụ rời khỏi ghế đi ra khỏi văn phòng, vừa mở cửa bước ra một bước, anh ta đã phát hiện một thiếu niên áo đen, lặng lẽ đứng bên cạnh cửa văn phòng của mình.
Vưu Thụ vui mừng nhìn thiếu niên từ đầu đến chân, Lê Chỉ cảm nhận được niềm vui sướng chân thật tích tụ trong lồng ngực.
"Du Phùng! Đã bao lâu không gặp rồi? Sao cậu lại cao thêm nhiều thế!"
Giọng điệu câu này đúng là có chút giống người đàn ông cao lớn vạm vỡ trong ấn tượng của Lê Chỉ.
Du Phùng cũng giãn lông mày ra một chút, "Khoảng bốn tháng rồi."
"Sau này tôi đi làm có bạn rồi," Vưu Thụ dẫn Du Phùng ra khỏi khu vực văn phòng, sau đó dừng lại ở cửa sổ lớn sát đất, anh ta giơ tay chỉ vào một tòa chung cư chọc trời rất gần tòa nhà sở cảnh sát, "Chung cư riêng, Cục trưởng Cao đã sắp xếp phòng của cậu ở tầng trên của tôi."
Du Phùng gật đầu, nhưng ánh mắt không dừng lại trên tòa nhà kim loại đẹp mắt kia.
Sở Cảnh sát thành phố Cass là tòa nhà cao nhất thành phố, lúc này Du Phùng đứng trên tầng cao nhất, như đang đứng trên đỉnh cao của cả thành phố.
Vưu Thụ thấy người bạn thân của mình đang nhìn xuống thành phố, ánh mắt lướt qua, cuối cùng dừng lại ở một điểm rất xa.
"Chỗ đó là nơi nào?" Du Phùng giơ tay chỉ về phía đó hỏi.
Vưu Thụ nhìn theo hướng ngón tay của hắn, đó là khu vực ngoại ô thành phố Cass, giữa một vùng cây lá rộng xanh tươi, sừng sừng một tòa nhà theo phong cách cổ điển, hoàn toàn khác biệt với kính cường lực và bê tông cốt thép trước mắt anh ta.
"Chỗ đó à… là trang viên Lê Minh." Vưu Thụ nói.
"Chúng ta… có phải đã từng đến đó không?"
"Sao có thể?" rõ ràng Vưu Thụ cảm thấy lời nói của Du Phùng quá phi thực tế, "Đó là nơi tiếp đón vua đến thăm, hệ thống an ninh được thiết lập theo tiêu chuẩn cao nhất của đế quốc, hồi nhỏ chúng ta có làm chuyện kinh thiên động địa như vậy sao?"
"Đứng bên ngoài hàng rào nhìn từ xa cũng có khả năng lắm." Du Phùng cười như đang nói đùa.
Vưu Thụ quả thực kinh ngạc đến ngây người.
"Cậu…" Anh ta không thể tin nổi mà nhìn Du Phùng, khuôn mặt cứng rắn bị biểu cảm phóng đại chiếm hết, "Trước đây tôi chưa bao giờ thấy cậu cười. Trước đây cậu…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!