Chương 50: Triệu Ất

Sau khi tiếp nhận nhiệm vụ, Phương Thốn Tâm lập tức nhận được truyền tin từ phía đối phương. Nội dung rất đơn giản, chỉ là địa chỉ và người phụ trách tiếp ứng.

Nhiệm vụ này nằm ở thành thứ ba của Nhật Quỹ Thành, không thuộc cùng khu vực với chỗ nàng đang ở. Theo bản đồ, hiện tại nàng đang ở Trung Giới Thành, tức thành thứ tư. Thành thứ tư thuộc Hạ Tam Thành, còn thành thứ ba thì thuộc Thượng Tam Thành.

Ngày trước lão Đường dẫn nàng đi hẳn chính là thành thứ tư. Truyền tống pháp trận trong thẻ thử bảo cũng chỉ thông với hai thành này, nhưng chỉ giới hạn truyền từ ngoại giới vào Nhật Quỹ Thành. Đã ở trong thành thì không thể dùng thẻ thử bảo truyền tống, Phương Thốn Tâm chỉ có thể tự mình di chuyển từ thành thứ tư sang thành thứ ba, hoặc dùng thẻ thử bảo ra ngoài, rồi mở pháp trận để truyền vào lại.

Nhưng thẻ thử bảo có hạn chế, mỗi lần dùng thuật truyền tống phải cách nhau mười hai canh giờ, và số lần cũng không vô hạn. Một thẻ thử bảo Thanh cấp chỉ có mười lượt, dùng hết thì phải tốn linh thạch mua lại.

Sau khi rời tửu quán, nàng lại tìm người hỏi thêm, mới biết ra vào Nhật Quỹ Thành qua pháp trận truyền tống đều phải trả năm ngàn linh thạch một lần.

Ngoài ra, Nhật Quỹ Thành còn cung cấp hai cách thông hành khác: Nhật Quỹ Chu và tiểu truyền tống điểm. Nhật Quỹ Chu là phương tiện chung phổ biến nhất, nối liền sáu thành, là giao thông chính thức do thành trì quản lý. Nhược điểm là chậm chạp, không linh hoạt, chỉ dừng ở các trạm dịch do quan phủ đặt, không thể đi thẳng đến nơi cần; ưu điểm là rẻ. Còn tiểu truyền tống điểm thì xa xỉ hơn, nhưng tiết kiệm thời gian, có thể đưa đến rất gần đích, nếu chịu trả thêm linh thạch còn có thể đặt tuyến truyền tống theo yêu cầu.

Cách thứ nhất tính phí theo chặng đường, thấp nhất là một ngàn linh thạch; cách thứ hai thì phải từ năm ngàn linh thạch trở lên.

Nhật Quỹ Thành, chi bằng gọi thẳng là Đốt Tiền Thành thì đúng hơn.

Phương Thốn Tâm thầm oán than.

Để tiết kiệm linh thạch, nàng chọn cưỡi báo tuyết đến điểm nhiệm vụ. Dù vất vả chút, nhưng cũng coi như tiện thể làm quen thành trì xa lạ này.

Có điều, tính toán thế nào, nàng vẫn bỏ sót một chuyện.

Báo tuyết là pháp bảo tọa kỵ, phải dựa vào linh khí trữ trong linh hạch để vận hành, mà linh khí thì sẽ cạn kiệt.

Đến lúc đó, nàng phải mua! linh! khí!

"Chủ nhân, ta đói rồi!" 

"Chủ nhân, ta thật đói!" 

"Chủ nhân chủ nhân chủ nhân, ta sắp chết đói mất thôi!"

Báo tuyết dùng giọng trẻ con non nớt liên tục kêu réo, lần sau gấp gáp hơn lần trước, không ngừng nhắc nàng rằng linh khí sắp cạn sạch.

Phương Thốn Tâm suýt nữa bị tiếng nhai nhải ấy làm cho bực phát điên.

Linh hạch của báo tuyết vốn đã bị chủ nhân trước dùng hao gần hết, khi nàng sửa lại cũng chưa nạp thêm, thành ra mới dùng vài lượt mà con báo đã kiệt sức.

May thay, nó vẫn ráng chống chọi, loạng choạng bay đến đúng điểm hẹn rồi mới hoàn toàn ngủ mê, để lỗ tai nàng cuối cùng cũng yên tĩnh.

Theo địa chỉ đối phương cung cấp, Phương Thốn Tâm dừng lại trước một tòa lầu các chín tầng. Lầu các khí thế hùng vĩ, tên là Quần Phong, cao nhất cả dãy phố. Cửa chính Quần Phong Các rộng mở, nàng vừa bước vào thì có người ra đón.

Sau khi kiểm tra thẻ thử bảo, xác nhận thân phận không sai, nàng được dẫn vào Thăng Long Thang, đi thẳng lên tầng năm.

Vừa bước ra khỏi Thăng Long Thang, trước mắt bỗng mở rộng.

Không gian tầng năm so với nhìn từ bên ngoài phải lớn gấp mấy lần, rõ ràng là một không gian giới tử. Nhưng nơi đây dù rộng lại lạnh lẽo hiu quạnh, mặt đất xám xịt, vách tường và trần đều trắng toát, ánh sáng thì lạnh băng, giống như chẳng hề có nhiệt độ.

Mà trên thực tế, nơi này đúng là lạnh hơn ngoài kia, hệt như phòng băng.

Phương Thốn Tâm vừa đi được mấy bước, trước mặt đã hiện ra một bóng người.

Người đó nhìn chừng ba mươi, mặt hơi gầy, khoác áo dài màu trắng, dáng vẻ như một thư sinh phàm nhân, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lạnh lại lẽo như căn phòng này, tựa muốn nhìn xuyên thấu tận xương tủy."

"Mỹ nhân Cuồng Quyền"?" Hắn gọi chính xác ngoại hiệu của nàng. "Ta là người phụ trách nhiệm vụ lần này của ngươi, Sầm Thâm."

Phương Thốn Tâm ôm quyền: "Sầm đạo hữu, có thể nói cụ thể hơn về nội dung nhiệm vụ không?"

Không vòng vo khách sáo, cả hai đều đi thẳng vào vấn đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!