Chỉ bởi một câu của Vân Hướng Viễn, trong viện lập tức ồn ào như thủy triều, nhưng Phương Thốn Tâm đã chẳng còn hơi sức để bận tâm.
Chén trà Lâm Tụng đưa tới quả có vấn đề, lấy trà làm dẫn, chính là một loại Miên Tâm ảo thuật gây ngủ, thuật này thi triển cần khiến đối thủ thả lỏng cảnh giác. Những lời mở đầu trước đó đã làm loạn tâm trí nàng, đến khi phát giác thì nàng đã bị hút vào vòng xoáy trong trà. Sau một trận đất trời đảo lộn, khi thần trí khôi phục, bốn phía đã hoàn toàn đổi thay.
Đập vào mắt là những thân cành phủ đầy vân gỗ, dưới chân là phiến lá với những đường gân rõ rệt, gần đó còn treo lơ lửng một giọt nước trong suốt khổng lồ.
Nàng còn chưa kịp phản ứng, cơn gió đã thổi đến, lá cây bị cuốn tung lên không, giọt nước kia cũng theo đó mà tan vỡ. Nàng muốn đáp xuống mặt đất, nhưng phát hiện bản thân chỉ có thể cùng lá cây lay động, phiêu dạt rơi xuống.
Lúc này nàng mới nhận ra, mình đã biến thành một con kiến.
Một đạo kiếm quang từ trên không giáng xuống, chém nát phiến lá, con kiến nhỏ bé bị luồng kiếm khí hất bay, rơi xuống vai một người. Kẻ đó dựa lưng vào gốc cây khô, ngồi dưới đất, còn đối diện là người vừa xuất kiếm.
"Tiểu đạo sĩ, theo ta đi không?" Một giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo sự ngạo nghễ chẳng gì bì nổi.
Kẻ nói cầm trong tay thanh trường kiếm ba thước, đứng ngược sáng, từ trên cao nhìn xuống nam tử đang ngồi trên mặt đất, dung nhan bị ánh sáng che lấp, chỉ còn lại một vầng hào quang.
"Không theo." Giọng nói nam tử kia kia thanh nhuận, hơi khàn, nghe như đang bị thương.
Phương Thốn Tâm đứng trên vai hắn, bắt đầu "bò" lên, xuyên qua áo, leo đến bên cổ.
"Ngươi nuốt nội đan Thanh Mãng, không theo ta, định chờ chết ở đây sao?" Người đối diện cười khẽ, từng bước tiến lại, dưới chân là tiếng lá khô bị nghiền nát.
Rắc… rắc… tiếng vang có tiết tấu nhịp nhàng, không hiểu sao lại khiến lòng người căng thẳng.
Người ngồi khẽ ho khan vài tiếng: "Ta không đi. Ngươi muốn đan dược, trước hết cứu ta."
Người đối diện im lặng, sát khí theo bước chân gần kề mà dâng tràn. Nàng hơi nghiêng người, đưa tay ra, tựa hồ muốn bóp lấy yết hầu, bẻ gãy cổ hắn…
"Có một con kiến ở đây." Cuối cùng, nàng chỉ đưa ngón tay, ấn xuống chỗ cổ hắn, định nghiền nát con kiến ấy.
Ánh mắt Phương Thốn Tâm bị đầu ngón tay đang phóng to bao phủ, vẫn chẳng thể thấy rõ dung mạo của kẻ kia…
"Ông làm thế, sẽ khiến nàng phẫn nộ."
Trong mật thất phong bế, Diệp Huyền Tuyết dõi nhìn màn ảnh khổng lồ phía trước, lạnh nhạt mở miệng.
Màn ảnh ấy có góc nhìn kỳ dị, thấy được một người không ngừng bước tới, nhưng dung nhan hai kẻ đối thoại đều bị che khuất.
"Không làm vậy, sao thăm dò được lai lịch của nàng ta." Lâm Tụng nửa nằm trên pháp tọa, lòng bàn tay nâng chén trà, bên trong trà màu hổ phách gợn từng vòng lăn tăn. "Huống chi, cho dù nàng có giận đến thế nào, đợi qua khảo nghiệm thành đồ đệ của lão phu, thì cũng chỉ có thể quỳ xuống cảm tạ."
Diệp Huyền Tuyết nhìn trong màn hình bóng nữ tu đi ngược sáng càng lúc càng gần. Ánh sáng phủ lên gương mặt nàng như sắp tan biến. Không rõ vì cớ gì, tim hắn bỗng đập thình thịch dồn dập, có cảm giác muốn xé toang quầng sáng kia để nhìn cho rõ, xem liệu người trước mắt có phải bóng hình mình từng gặp qua trong trí nhớ.
Nhưng hắn làm gì có ký ức ấy?
"Nàng sẽ không bái ông làm sư phụ." Diệp Huyền Tuyết kìm nén tâm tình, lạnh lùng nói.
Không một tu sĩ nào có thể nhẫn nhịn việc ký ức của mình bị kẻ khác dòm ngó, nhất là kẻ như Phương Thốn Tâm.
"Sao ngươi biết nàng sẽ không? Ngươi rất hiểu nàng chắc?" Lâm Tụng hừ lạnh, siết chặt chén trà trong tay, "Cả thiên hạ bao người cầu còn không được cơ hội này, ta không tin nàng sẽ từ chối."
"Nàng không giống họ." Diệp Huyền Tuyết cũng chẳng biết tại sao mình lại chắc chắn đến vậy, nhưng lời buột miệng ra vô cùng kiên định.
"Vậy thì đánh cược. Nếu sau này nàng chịu bái lão phu làm sư, ngươi tới chỗ ta luyện cho ta một tháng Xích Tuyết tinh." Lâm Tụng bị hắn khích, nổi giận.
"Nếu không thành công, ta muốn Bắc Xuyên băng du trong tay ông." Diệp Huyền Tuyết đáp thẳng thừng, không chút khách khí.
"Thành giao." Lâm Tụng đáp ứng ngay, lại đưa mắt nhìn lên màn ảnh, vẻ mặt bỗng chốc trở nên nghiêm túc: "Không đúng, chuyện này… không nên như vậy."
Trên màn hình, người cầm kiếm đưa ngón trỏ ra, ấn về phía màn ảnh, càng lúc càng gần, gần đến nỗi từng đường vân nơi đầu ngón tay đều hiện rõ, như thể người trước màn chính là con kiến sắp bị nghiền nát kia, mà hai kẻ trong màn lại vĩnh viễn không lộ ra dung nhan thật sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!