Chương 34: Trận chiến (8)

Phương Thốn Tâm đưa mắt nhìn sang, người lên tiếng là một nam tu dung mạo thanh nhã tiêu sái, y phục thêu văn hạc, chính là vị tiên sinh dẫn đội của Vọng Hạc Thành, xuất thân từ Thái Vi Sơn, Trác Dĩ Minh.

Theo tin Vương Thắng dò hỏi được, Trác Dĩ Minh vốn là nội môn đệ tử của Thái Vi, thuở trước từng vào chiến trường Thiên Liệt, sau đó bị thương nặng để lại di chứng, mới bất đắc dĩ tạm lui khỏi chiến trường, tiếp nhận chức vụ ở Dục Tú Quán, lưu lại Vọng Hạc Thành tĩnh dưỡng.

"Chiến trường Thiên Liệt, khu chiến đấu thứ năm là nơi nào?" Phương Thốn Tâm vừa gỡ bỏ pháp bảo, vừa chậm rãi bước lên hỏi.

Phòng giám sát lần này rộng gấp mấy lần trước, số tu sĩ trông coi cũng tăng gấp đôi, chia ra trấn giữ tám phương vị, giám sát toàn diện.

Trác Dĩ Minh nhìn nàng một cái, còn chưa kịp trả lời thì trong phòng lại sáng lên một luồng quang mang nhạt. Một nam nhân từ trong ánh sáng bước ra.

Người này vai rộng như cánh cửa, thân hình cao lớn vạm vỡ, đến nỗi Trác Dĩ Minh đứng bên cạnh cũng bị che lấp thành gầy yếu. Hắn đảo mắt nhìn khắp phòng giám sát, ánh mắt rất nhanh khóa chặt trên người Phương Thốn Tâm, vừa không chút khách khí đánh giá nàng từ trên xuống, vừa sải bước thẳng tới.

Mỗi bước chân hắn nện xuống đất đều khiến người ta cảm thấy như mặt đất rung chuyển, mãi đến khi dừng lại trước mặt Phương Thốn Tâm, cái bóng chẳng khác nào núi nhỏ ấy lập tức bao trùm nàng.

Tuy không quen biết, nhưng Phương Thốn Tâm nhận ra hắn.

Đây chính là tiên sinh dẫn đội của Sư Viêm Thành tên gọi Phùng Đông, là huynh trưởng của Phùng Húc, kẻ từng gây mâu thuẫn với Mặc Thạch Thành và bị nàng dạy cho một trận. Phùng Đông nổi danh bao che và khó dây vào.

"Phương Thốn Tâm?" Giọng hắn trầm thấp, tràn đầy áp lực.

Phương Thốn Tâm nhướng mày, hờ hững nói: "Là ta. Phùng lão sư có gì chỉ giáo?"

"Ta đã xem trận ngươi giao thủ cùng Hồng Thao Tổ, quyền pháp không tệ. Chờ tỷ thí xong, chúng ta cũng đấu một trận." Phùng Đông ngang nhiên hạ chiến thư.

"Được, ta bồi đến cùng." Phương Thốn Tâm nhìn bắp thịt cuồn cuộn của đối phương, trong lòng có chút ngứa ngáy.

Bao cát hình người, đánh hẳn là rất sướng tay.

"Bắt đầu rồi." Bên kia Trác Dĩ Minh mở miệng nhắc nhở hai người.

Phương Thốn Tâm không để ý tới Phùng Đông nữa, bước tới bên cạnh Trác Dĩ Minh, nhìn về điểm xuất phát của Mặc Thạch Thành.

Mỗi học trò Mặc Thạch Thành đều đeo một thẻ ngọc xanh bên hông, màu sắc thẻ ngọc sẽ tăng dần theo số điểm tích lũy khi họ giết dị thú.

Giữa học trò với nhau cũng có thể cướp đoạt thẻ tính điểm, đồng nghĩa với cướp điểm của đối phương. Học trò mất đi thẻ ngọc không chỉ mất điểm, mà còn mất tư cách tranh đoạt danh hiệu Thiên Tuyển giả. Cuộc tuyển chọn này chẳng những là cuộc so tài giữa các thành, mà còn là sự đối kháng giữa từng cá nhân. Ai có số điểm tiêu diệt dị thú nhất cao nhất, kẻ đó chính là Thiên Tuyển giả duy nhất của giải đấu.

Cũng chính vì vậy, chung kết luôn là trận đấu kịch liệt nhất trong toàn bộ cuộc tuyển chọn.

Trời càng lúc càng âm u, Dư Tùy cùng mọi người dựa theo vị trí hiển thị trên bản đồ, ngược gió mà tiến. Cơn gió quái dị này rất tà môn, lực gió sẽ tăng cường theo tốc độ hành động của bọn họ, vừa ngăn cản bước chân vừa âm thầm khiến hướng đi của họ bị lệch.

Bọn họ gian nan vượt qua một loạt cồn cát lớn nhỏ, rồi bất chợt dừng lại. Tang Mộ được bốn người vây ở chính giữa, nàng khép mắt, mũi kiếm Bi Tuyết trong tay chợt lóe một điểm sáng lạnh, bắn thẳng về phía cồn cát ở hướng đông.

Theo ngay điểm sáng ấy bỗng sinh ra một mũi nhọn sắc bén, đánh thẳng vào cồn cát. Chỉ nghe một tiếng "ầm" vang dội, cồn cát nổ tung, để lộ một con dị thú toàn thân đen kịt đang ẩn nấp. Dị thú này không có ngũ quan, cũng chẳng có tứ chi, chỉ mở một cái lỗ lớn trên thân, bên trong là một xoáy tròn, cát bụi bốn phía đều bị cuốn vào xoáy này, chậm rãi tụ thành một dòng cát xoay hút vào cái miệng khổng lồ ấy.

Gió bốn phía đều lấy vòng xoáy kia làm trung tâm, chuyển động không ngừng, nó muốn lôi cuốn cả bọn họ vào trong miệng.

Mất đi sự che chắn của cồn cát, dị thú lập tức lại muốn đào ngược xuống đất. Nhưng Dư Tùy đã nhảy vọt lên không, trên người khoác Hồng Quang Thuẫn do Tráng Anh hiển hóa, trong tay cầm Thanh Đằng Kiếm do Đại Minh biến ra, lao thẳng vào khe hở mà Đồng Quang Giáp vừa xé mở. Khi xuất hiện lần nữa, hắn đã ở ngay phía trên vòng xoáy của dị thú.

Thanh kiếm hóa thành vô số dây leo, xuyên thẳng vào cơ thể dị thú, thân thể nó lập tức bị đâm thủng như cái sàng, vòng xoáy ngừng lại, cả con dị thú thoáng chốc nát vụn thành tro bụi.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong một hơi, dứt khoát lưu loát đến mức khiến người ta không kìm được reo hò.

Phương Thốn Tâm khoanh tay trước ngực, đứng trên cao quan sát toàn bộ, im lặng không nói.

So với Vọng Hạc và Sư Viêm có nhiều học trò thiên phú, Mặc Thạch Thành về mặt tổng hợp quả thực kém xa hai thành kia. Ưu thế duy nhất của bọn họ chính là sự phối hợp. Phương Thốn Tâm yêu cầu họ tu hành Thiên Tâm Quyết, để tăng cường sự nhạy bén của ngũ quan, nhờ đó hình thành sự ăn ý tâm thần nhất thể với đồng bạn, lấy đó bù đắp cho thiếu hụt cảm ứng linh khí của từng cá nhân.

Bốn người lấy Tang Mộ làm trung tâm, mượn năng lực cảm ứng linh khí hùng hậu của nàng mà mỗi người nắm giữ một vị trí, trận pháp sơ khởi đã có dáng hình. Vài ngày khổ luyện bế quan quả nhiên không uổng phí, sự phối hợp của bọn họ càng thêm ăn ý.

Theo sự tan rã của con dị thú đầu tiên, Mặc Thạch Thành cũng thuận lợi giành được ba điểm, song con đường tiến bước của họ chẳng vì dị thú kia biến mất mà khôi phục bình lặng. Trái lại, cồn cát bốn phía từng dãy từng dãy chuyển động, khiến họ lại phải lần nữa dấn thân vào trận chiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!