Chương 32: Nhật Quỹ

Theo lối quen bước vào tiệm rèn Đường Ký, Phương Thốn Tâm hết sờ đông lại nghịch tây một hồi lâu, rồi chọn một chiếc ghế dài phủ bụi trong góc, tùy tiện lau qua mấy cái khoanh chân ngồi xuống.

"Chỗ ta không phải để khách ngủ trọ."

Đến lần thứ ba ngẩng đầu lên mà vẫn thấy Phương Thốn Tâm ngồi xếp bằng trên ghế, lão Đường rốt cuộc mất kiên nhẫn, hạ lệnh đuổi khách.

Trời đã khuya, con ngõ dài lặng ngắt, Phương Thốn Tâm lại ở lì trong tiệm đã lâu, chẳng mua đồ, cũng chẳng nói mục đích, nhìn thế nào cũng không giống sắp rời đi.

Lão Đường không cho rằng giao tình giữa hai người đã đến mức có thể thu lưu nàng qua đêm. Ông ta vốn tưởng mình đã nói thẳng lắm rồi, ai ngờ vẫn còn quá uyển chuyển.

"Ồ, không sao. Ta ngồi đây là được, không cần ngươi sắp phòng đâu." Phương Thốn Tâm như thể không hiểu ngôn ngữ loài người, mắt vẫn nhắm nghiền mà đáp.

Lão Đường chưa từng gặp ai mặt dày hơn cả tường thành như nàng, đành cạn lời. Sau một hồi, giọng ông ta trở nên lạnh cứng: "Đứng lên."

Phương Thốn Tâm hơi nheo mắt, còn chưa kịp thấy rõ thì đã bị một chiếc áo choàng ông ta tiện tay ném tới phủ kín đầu.

"Khoác vào, đi theo ta." Lão Đường nói ngắn gọn, trong khi nói đã khoác xong cho mình một chiếc áo choàng khác.

"Đi đâu?" Phương Thốn Tâm vừa hỏi vừa mở áo choàng khoác lên người. Áo rộng lớn, trùm kín cả thân nàng.

Nhìn chẳng giống đi làm việc nghiêm chính, trái lại khiến nàng có chút hứng khởi.

"Không phải ngươi muốn kiếm tiền sao?" Lão Đường vừa nói vừa khởi động một tấm truyền tống phù.

Mặt đất tức thì rực lên hồng quang, pháp trận đỏ như xoáy nước mở ra trên nền đá cứng, thông đến nơi vô định.

"Sợ chết thì đừng theo." Lão Đường lạnh lùng ném lại một câu, rồi bước trước vào trong truyền tống trận.

Phương Thốn Tâm kéo mũ trùm xuống trán, theo sát phía sau, bước vào vòng xoáy. Ánh đỏ chồng chéo lóe qua rồi nhanh chóng tắt lịm, cảnh vật xung quanh cũng đổi thay, cả hai đã đứng trong một căn phòng đá trống rỗng. Trong phòng chỉ có một lối ra, thông đến hành lang hẹp dài vắng lặng.

Trên vách tường hai bên hành lang có vô số linh trùng bơi lượn, tỏa ánh sáng xanh u u, vừa chiếu rọi toàn bộ lối đi, lại khiến nơi này càng thêm thâm sâu quỷ dị.

Lão Đường không nói nửa lời, dẫn nàng bước nhanh qua hành lang. Hành lang không dài, chẳng mấy chốc, hai người một trước một sau đã đi ra khỏi.

Phương Thốn Tâm thấy trước mắt bỗng rộng mở, một mạng lưới phố xá chằng chịt hiện ra. Cuối lối ấy lại là một thành trì khổng lồ.

Vòm trời tím sẫm xoay chuyển tinh hà vạn tượng, rắc xuống quang huy như bạc vụn. Hai bên phố cứ cách năm bước lại dựng một tấm gương bạc, trên dưới sáng rực, khiến con phố vốn tối tăm sáng rõ như ban ngày. Chung quanh san sát những tòa thạch lâu dị hình quái trạng, quang mang rực rỡ như ánh đèn màu tuôn ra từ cửa sổ, xoay vần trên bầu trời không nhật nguyệt, khiến cả thành thị thêm phần hoa lệ quái dị.

Từ xa vọng đến tiếng hoan hô vang động tựa sấm. Phương Thốn Tâm ngẩng mắt nhìn, thấy vô số ngả đường cuối cùng đều đổ dồn về trung tâm thành thị, nơi có một tòa thạch đài khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

Tiếng hoan hô phát ra chính từ đó.

"Đây là Nhật Quỹ Thành." Thấy nàng nhìn chằm chằm vào lôi đài xa kia, lão Đường mở miệng giới thiệu, "Đó là Trần Quang Đài, lôi đài lớn nhất của Nhật Quỹ Thành."

Nhật Quỹ Thành?

Phương Thốn Tâm thầm nghĩ: "Đây là thành dưới lòng đất?"

Lão Đường dẫn nàng đi vào một tòa thạch lâu, nghe nàng nói thì gật đầu: "Ngươi muốn làm người thử bảo để kiếm tiền, thì chẳng có nơi nào thích hợp hơn Nhật Quỹ Thành."

Phương Thốn Tâm theo sát lão bước vào thạch lâu, một luồng khí nóng tức thì ập đến. Tiếng nhạc ồn ào lẫn cùng tiếng chửi cười  ầm ĩ từ bốn phương tám hướng tràn tới, lấp kín cả tai nàng. Mùi hương trộn lẫn mùi rượu, mùi mồ hôi, hòa thành một thứ mùi nồng nặc khó chịu, mang theo hơi thở sa đọa khiến tu sĩ mới tới nơi này lần đầu ai cũng phải chau mày.

Những tu sĩ y phục đủ dạng ph*ng đ*ng qua lại, nam nữ lả lơi thân mật chẳng coi ai ra gì.

Nơi này có phần giống tửu quán nhỏ mà Tô Thanh từng rủ nàng khi mới đến Vọng Hạc Thành, nhưng rõ ràng càng phóng túng vô độ hơn.

Lão Đường đi đến trước một quầy tròn thì dừng lại, nói vài câu với nam tu sau quầy, rồi gọi Phương Thốn Tâm tiến lên, chỉ bảo: "Người thử bảo đăng ký ở đây. Sau khi đăng ký xong thân phận, ngươi sẽ nhìn thấy những nhiệm vụ thử bảo mà mình có tư cách tiếp nhận."

Phương Thốn Tâm bước tới bên quầy, đưa danh phù của mình cho nam tu phía sau. Nam tu kia cười niềm nở hỏi: "Đạo hữu muốn đăng ký bằng tên thật trong danh phù, hay dùng tên giả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!