Chương 28: Trận chiến (4)

Phương Thốn Tâm hoàn toàn không hay biết bản thân đã trở thành tiêu điểm trong mắt nhiều người, là một trong số ít vị lão sư qua các cuộc tuyển chọn có thể sánh ngang với đệ tử mười hai thành về việc được chú ý.

Trận đấu khai mở, nàng dẫn năm học trò Mặc Thạch Thành bước vào truyền tống thất. Khác với vòng sơ khảo, lần này trong truyền tống thất còn có hai tiên quân khoác giáp đen đứng sừng sững. Khí tức lạnh lẽo, sát ý ngùn ngụt, hoàn toàn bất đồng với tiên quân Vọng Hạc Thành mà họ từng gặp trước đó.

Chít chít.

Vài tiếng kêu lanh lảnh như tiếng chuột rúc vang lên, khiến mọi người đồng loạt ngoảnh lại, mới phát hiện trên vai hai tiên quân ấy đều có một vật lông xù nhỏ như cục bông, hoàn toàn trái ngược với khí thế uy nghiêm, lạnh lẽo của chủ nhân.

"Ta nhận ra được! Đó là Khứu Thử!" Dư Tùy chỉ tay vào cục bông, hưng phấn kêu lên, "Không ngờ lại là hàng sống!"

Khứu Thử là một loại linh thú được ghi trong Linh Vật Phổ của Cửu Hoàn. Khi ở Tiên Dân Đường, bọn họ đã từng học qua, chỉ là do linh khí cạn kiệt, phần lớn linh thú đều đã tuyệt diệt khỏi Cửu Hoàn, bọn họ chỉ từng thấy hình họa cùng thú cơ giới phỏng sinh, chứ chưa bao giờ tận mắt thấy linh thú thật sự.

Khứu Thử dường như cũng cảm nhận được sự kích động ấy, lập tức phát ra một tràng thanh âm the thé, từ vai tiên quân vỗ cánh bay lại gần, chiếc mũi ẩm ướt ra sức hít ngửi hơi thở trên từng người.

"Chẳng lẽ là đang tìm dị thú Thiên Liệt?" So với Dư Tùy, Tang Mộ chẳng những không hưng phấn, ngược lại còn cau mày.

Theo Linh Vật Phổ ghi chép, Khứu Thử tuy không có lực công kích, nhưng khứu giác lại hết sức mẫn tiệp, có thể ngửi ra khí tức dị thú. Bởi vậy, sau này được tu sĩ thuần dưỡng dùng làm thú trinh sát trên chiến trường Thiên Liệt, để tìm tung tích dị thú. Khứu Thử số lượng ít ỏi vô cùng quý giá, nay lại bất ngờ xuất hiện nơi đây, ngoài việc liên quan đến dị thú Thiên Liệt, Tang Mộ thật khó nghĩ ra nguyên do nào khác.

Nghe vậy, những người từng tận mắt chứng kiến uy lực của dị thú Thiên Liệt đều khiếp sợ thay đổi sắc mặt.

Thật khó tưởng tượng, nếu dị thú ấy xuất hiện giữa đám đông chen chúc trong Dục Tú Quán, cảnh tượng sẽ thảm thiết đến mức nào.

"Vì an toàn, chỉ là kiểm tra lệ thường." Cuối cùng, một tiên quân mới lạnh giọng mở miệng.

Khứu Thử lần lượt hít ngửi quanh từng người, rồi "chít chít chít" vài tiếng, bay trở lại bờ vai chủ nhân.

Không có gì bất thường xảy ra.

Phương Thốn Tâm lặng lẽ thu hồi luồng thần thức từ trong Linh Tất Chùy. Từ lúc nhìn thấy Khứu Thử, nàng đã sớm truyền thần thức vào pháp bảo, dù sao nàng không thể chắc rằng pháp bảo đã nhuốm máu dị thú kia có phát tán khí tức hay không.

Xem ra suy đoán ban đầu quả nhiên không sai, chuyện của Hồng Thao Tổ tuyệt không đơn giản.

Qua khỏi truyền tống trận, Phương Thốn Tâm cùng các học trò bị đưa đến một hòn đảo nổi giữa biển. Nhìn quanh bốn phía, đâu đâu cũng chỉ là biển mênh mông vô tận. Nơi diễn ra trận chiến lần này, chính là hư cảnh trong Vô Lượng Hải.

Giống như vòng sơ khảo, tất cả đều chuẩn bị xuất phát tại điểm khởi đầu. Phương Thốn Tâm lặng lẽ nhìn đám bọn học trò ăn vận chỉnh tề, phối hợp nhịp nhàng phân chia nhiệm vụ, trong lòng thầm sinh cảm khái.

Sau thử thách ở vòng sơ khảo, cả năm người đều trở nên trầm ổn hơn rất nhiều. Đặc biệt là Dư Tùy, nét trẻ con ngông nghênh dần phai nhạt, khí thế thiếu niên mới bắt đầu hiển lộ. Tang Mộ lại càng khỏi phải nói, cả người như thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ, ánh lạnh sắc bén đã lộ ra ngoài.

Tuy chỉ tạm thời nhận trách nhiệm làm lão sư dạy ngoại công của bọn họ, thời gian chung đụng cũng chưa lâu, nhưng trông thấy bọn trẻ trong sự dẫn dắt của mình có thể tiến bộ vượt bậc như thế, nói không vui thì là dối lòng.

Ngoài niềm hân hoan, nàng còn thoáng đôi chút tự đắc, rốt cuộc cũng là bản thân một tay rèn giũa, tất nhiên phải khác biệt.

Ngoài những vật bổ sung giống như vòng sơ khảo, lần này còn có thêm một quyển trục ghi chép quy tắc thi đấu. Phương thức khảo nghiệm của vòng đấu đến lúc này mới chính thức được công bố.

Bọn họ phải trong biển cả mênh mông vô biên này tìm cho ra một con thuyền có thể di chuyển, rồi lái nó theo chỉ dẫn trên dư đồ, vượt sóng mà đến hòn đảo duy nhất gần đó, đem cờ hiệu thuộc về Mặc Thạch Thành cắm lên thánh đàn trên đảo. Trong quá trình này, bất cứ kẻ nào rơi xuống biển, đều coi như bị loại.

Cục diện này không tính thắng bại bằng điểm số, mà chỉ xét tốc độ, ai là người đầu tiên cắm được cờ lên thánh đàn, kẻ đó chính là kẻ chiến thắng.

Quy tắc thoạt nhìn có vẻ đơn giản, song quá trình lại chẳng hề dễ dàng bởi Vô Lượng Hải này nguy cơ bốn phía, tuyệt không dễ dàng vượt qua.

"Ba ngày nay, các ngươi đều ngoan ngoãn tu hành Thiên Tâm Quyết chứ?" Thấy bọn họ đã chuẩn bị đâu vào đấy, Phương Thốn Tâm mới mở miệng hỏi.

"Đương nhiên rồi." Dư Tùy không cần nghĩ đã đáp ngay.

Tuy mấy hôm nay Phương Thốn Tâm không ở đó, nhưng việc tu hành của bọn họ chưa từng lơi lỏng. Sau trận chiến đầu tiên, cảm ứng và tinh lực của bọn họ tổn hao rất lớn, vì thế mấy ngày qua đều đem toàn bộ thời gian đặt vào tu hành Thiên Tâm Quyết, nếu không cần thiết, đến cửa phòng cũng chẳng bước ra.

"Vậy thì tốt." Phương Thốn Tâm gật đầu, "Tầng thứ nhất hẳn là các ngươi đều đã thuộc nằm lòng, giờ ta truyền cho các ngươi tầng thứ hai, các ngươi nghe cho rõ."

"Còn có tầng thứ hai sao? Sư phụ, sao giờ người mới truyền dạy?" Dư Tùy nhịn không được nhảy dựng lên chất vấn, kết quả chỉ nhận về một cú gõ vào đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!