Chương 20: Thốn Tâm

Phương Thốn Tâm mặc bộ đồng phục đen của Mặc Thạch Thành, chậm rãi bước vào hàng ngũ, bổ vào chỗ trống vừa bị người kia chấn lui.

"Phương lão sư!" Vương Thắng mừng rỡ, lưng lập tức thẳng lên giống như tìm được chỗ dựa vững chắc..

Nam tu bị đánh lui kia run run cánh tay tê dại, lại thấy đám người bốn phía chỉ trỏ bàn tán, càng cảm thấy mất hết thể diện. Hắn lại bị một nữ tu vô danh của Mặc Thạch Thành đánh bại, trong thời gian ngắn lửa giận bốc lên.

"Các ngươi sang bên kia chờ ta!" Phương Thốn Tâm không thèm liếc hắn, chỉ ôn hòa nói với Vương Thắng.

"Chúng ta… cẩn thận!" Vương Thắng còn chưa nói hết câu bỗng hoảng hốt kêu lên.

Dư Tùy và Tang Mộ đứng sau lưng hắn sắc mặt hốt hoảng thay đổi, nhưng ngay lúc này lại nghe tiếng nói bình thản của lão sư: "Tỉ mỉ cảm thụ, hỏa linh khí biến hóa."

Kẻ kia lần nữa siết chặt nắm đấm, trên quyền bao phủ một tầng lửa cam nhạt, hung hăng đánh thẳng vào mặt Phương Thốn Tâm. Quyền thế tuy không nhanh, nhưng cương mãnh vô cùng, có khí thế phá núi vỡ đá, người thường dù có né được cũng khó tránh khỏi bị dư kình quét trúng.

Phương Thốn Tâm lại chẳng khác nào mọc rễ dưới chân, bất động như núi.

Ngay khi hắn vận pháp bảo ngưng thành hỏa quyền, nàng đã cảm nhận rõ ràng khí tức bốn phía thay đổi. Nàng khẽ vung tay áo, thản nhiên như gạt bụi. Từ trong tay áo cuồn cuộn dâng lên một luồng cuồng phong, quấn chặt lấy thân thể đối phương. Thế gió vừa nhanh vừa mạnh khiến hắn trở tay không kịp. Nắm đấm rõ ràng đã đánh đến trước mặt Phương Thốn Tâm, thân hình hắn lại lập tức xoay ngang, quyền thế đổi hướng đánh vào kẻ đứng sau nàng, rồi lại chuyển sang phía trước nàng…

Cứ như nhảy múa xoay vòng quanh Phương Thốn Tâm.

Người trước người sau đều kinh hoảng né tránh, song vẫn không tránh được đốm lửa từ nắm đấm văng tung tóe, rơi lên áo quần nhiều người, cháy thủng không ít lỗ nhỏ. Đội ngũ vốn ngay ngắn đột nhiên trở nên hỗn loạn, những kẻ ban nãy còn lạnh mắt xem kịch đều bị vạ lây, miệng mồm oán hận mắng chửi không ngớt.

"Phùng Húc, ngươi làm cái gì vậy?!"

Thì ra hắn gọi là Phùng Húc.

Phương Thốn Tâm khẽ đậy nắp hồ lô bên hông, âm thầm ghi nhớ cái tên này.

Quả nhiên là pháp bảo bỏ số tiền lớn ra mua, uy lực khác hẳn những phế bảo Mặc Thạch Thành thu vào. Chiếc hồ lô này tên gọi Phù Dao Bào, có thể tụ khí nạp gió, vốn chỉ dùng để phóng ra một cơn gió lốc mãnh liệt, nhưng nếu thần thức đủ mạnh lại có thể khống chế lớn nhỏ, tùy ý đồ mà vận dụng.

Quả nhiên, đắt cũng có cái lý của nó.

Động tác thi pháp của nàng cực nhanh, nhanh đến mức người ngoài căn bản chẳng nhìn ra nàng dùng pháp bảo gì, cũng chẳng rõ nàng thi pháp thế nào. Chỉ có Dư Tùy và Tang Mộ vì được nàng nhắc nhở mà tập trung cảm nhận, lại thêm luồng gió do chính nàng thổi ra, mới nhận được một tia dị thường.

Hai người liếc nhìn nhau không nói lời nào, lão sư không chỉ đang trừng trị kẻ ác, mà còn tiện thể truyền thụ cho bọn họ!

Đội ngũ ầm ĩ hỗn loạn, tiếng chửi vang không ngớt. Phùng Húc tuy biết là trò quỷ của Phương Thốn Tâm, song mọi chuyện vốn từ hắn, lý lẽ cũng chẳng có, chỉ đành luống cuống xin lỗi mọi người.

Dù sao Sư Viêm Thành có hùng mạnh, cũng không thể đắc tội toàn bộ các thành.

"Ồn ào cái gì? Các ngươi coi đây là chỗ nào?" Tiếng quát như sấm nổ từ cuối hàng truyền đến, lập tức trấn áp hết thảy mọi âm thanh.

Một đội tu sĩ đi đến, chính là tu sĩ của Dục Tú Quán phụ trách duy trì trật tự cuộc tuyển chọn.

"Là hắn!" Giữa một mảnh yên tĩnh, Phương Thốn Tâm giơ tay trước, vẻ mặt vô tội tố cáo, "Hắn muốn chen hàng, mọi người đều thấy chướng mắt, nên ta mới ra tay thay lời!"

Mọi người: "……"

Hoàn toàn không có, bọn họ chỉ muốn ngồi nhìn náo nhiệt thôi!

"Không… không phải, ngài nghe ta nói…" Phùng Húc bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến nỗi da đầu tê rần.

Chung quanh chẳng ai đứng ra giải vây cho hắn, đối phương cũng chẳng muốn phí thời gian phân xử, lạnh lùng quát: "Ra sau xếp hàng!"

Trông theo Phùng Húc ủ rũ chui ra cuối hàng, vị tiên sinh vừa nói mới liếc nhìn Phương Thốn Tâm một cái, rồi trực tiếp điểm danh: "Ngươi chính là tiên dân tiểu giới của Mặc Thạch Thành, không có cảm ứng linh khí, khoáng tượng Phương Thốn Tâm?"

Xem ra, Phương Thốn Tâm đã nổi danh rồi.

Tiên dân tiểu giới, không có cảm ứng linh khí, khoáng tượng —— ba câu gộp lại, chính là tầng đáy thấp kém nhất của Cửu Hoàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!