Chương 167: Thời khắc diệt vong

Nữ tu ngự kiếm lướt đến, dung nhan vẫn lạnh lùng tựa băng sương, ánh mắt sắc bén như kiếm tuốt khỏi vỏ, dường như vạn vật thế gian chẳng thể nào khiến nàng động lòng.

Nàng mang một đức tin kiên định tột cùng, đạo tâm vững chãi không thể lay chuyển, người hay việc một khi đã nhận định thì tuyệt đối không dễ dàng đổi thay.

Hắn là đệ tử của nàng, cho nên trên Diệt Kiếp Đài nàng mới liều chết cứu giúp, quyết không giao hắn cho kẻ ngoài phán quyết tử tội. Nhưng cũng vì hắn là đệ tử của nàng, nên khi hắn cùng Phương Thốn Tâm bày mưu trộm đi dị thú, phạm phải tội tày đình, nàng cũng sẽ đích thân thanh lý môn hộ chứ không mượn tay người khác.

"Theo ta về chịu phạt, hoặc là ở lại đây chịu chết, ngươi chọn đi."

Tịch Thừa Thương không nói thừa nửa lời, chỉ vạch ra cho hắn hai con đường.

Diệp Huyền Tuyết chậm rãi đứng dậy, đứng trên đống xương thú chất chồng, vái dài một cái với người phía xa xăm kia: "Sư tôn. Đệ tử không thể về."

"Vậy là chọn chết, ta thành toàn cho ngươi. Từ nay trở đi, ngươi không còn là đệ tử của Tịch Thừa Thương ta, cũng chẳng còn là tu sĩ của Vô Lượng Hải. Tình thầy trò giữa ta và ngươi đến đây là tận, Vô Lượng Hải và ngươi cũng chẳng còn bất cứ can hệ gì."

Gương mặt Tịch Thừa Thương vẫn không chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt kia thoáng hiện chút không đành pha lẫn chút nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh đã bị ánh sáng lạnh lẽo thay thế.

Giọng nàng rất lớn, không chỉ nói cho Diệp Huyền Tuyết nghe, mà còn để cho những kẻ vừa đuổi tới phía sau cùng nghe thấy. Kể từ giờ phút này ranh giới đã phân minh, Diệp Huyền Tuyết không còn là đệ tử Vô Lượng Hải, cũng chẳng phải người của Ngũ tông.

Diệp Huyền Tuyết lại vái thêm một lạy: "Là đệ tử phụ lòng dạy dỗ của sư tôn và tông môn, không xứng làm tu sĩ Vô Lượng nữa, đệ tử… bái biệt sư tôn."

Khoảnh khắc cúi đầu bái lạy, hắn khẽ nhắm mắt.

Chẳng biết vì sao, hắn lại nhớ tới Mục Hàn Sơn. Đó cũng là sư phụ của hắn, thân là người đứng đầu chính đạo, Mục Hàn Sơn đặt kỳ vọng rất lớn vào hắn, từ nhỏ đã dốc lòng vun trồng, dạy hắn tiên thuật, truyền hắn đạo lý, hy vọng hắn đặt thiên hạ lên đầu, thời khắc nào cũng nhắc nhở hắn phải trừng ác trừ ma, che chở thương sinh. Thiên hạ thương sinh là mộng tưởng của Vân Hải, gian ác tà ma là thứ trời không dung.

Những điều ấy tựa như một sợi gông xiềng vô hình trói chặt lên người hắn, siết đến mức khiến hắn không thở nổi.

Hắn sống là người của Vân Hải Nhất Mộng, chết cũng phải làm ma của Vân Hải Nhất Mộng.

Tịch Thừa Thương thì khác, nàng không giỏi ngôn từ, không biết nói những đạo lý đường hoàng hoa mỹ. Dù là tru diệt dị thú ác tu hay dốc sức vì tông môn, phàm việc gì nàng cũng thân tiên sĩ tốt, làm gương cho đệ tử. Nàng nhìn thì có vẻ nghiêm khắc tàn nhẫn, nhưng trong tâm vẫn luôn giữ lấy lòng từ bi, đối với Diệp Huyền Tuyết mà nói, nàng cũng là một sợi gông xiềng.

Nàng vốn có thể dùng sợi gông xiềng này để khống chế Diệp Huyền Tuyết, khóa chặt hắn trong ngục tù của tông môn, nhưng lại đã không làm thế. Nàng dứt khoát cắt đứt quan hệ với hắn, đuổi hắn ra khỏi sư môn một cách triệt để.

Không còn sự trói buộc của sư môn, hắn không cần phải gánh vác trọng trách nặng nề đã đeo đẳng bấy lâu, cũng chẳng cần vì thân phận của mình mà vĩnh viễn bị Ngũ tông lên án, thậm chí bị giam cầm chốn u tối.

Đương nhiên, cái giá phải trả cho tất cả những điều này là rất lớn, nhưng Diệp Huyền Tuyết hiểu, đây là việc cuối cùng Tịch Thừa Thương có thể làm cho hắn. Nàng hiểu Diệp Huyền Tuyết cần điều gì. Hắn cần tự do, cần dũng khí để sống buông thả theo ý mình, cần năng lực để tự phán đoán đúng sai phải trái. Dù cho hậu quả có ra sao thì tự mình gánh chịu vẫn tốt hơn là cả đời phải sống dưới sự giật dây của kẻ khác.

Ở một mức độ nào đó, Bùi Quân Nhạc tuy sinh ra là người nhưng lại sống như một con rối; còn Diệp Huyền Tuyết vốn là con rối thực sự, lại có người dốc hết tâm can dạy hắn làm người.

Thật mỉa mai làm sao.

Và có lẽ chính vì sự trói buộc ấy, hắn mới yêu Phương Thốn Tâm điên cuồng đến nhường vậy.

"Đừng nói lời vô ích, chịu chết đi." Tịch Thừa Thương múa một đường kiếm, kiếm ý sắc bén bùng lên quanh thân. Trường kiếm hóa thành kiếm trận ngàn vạn mũi, cuồng phong nổi lên dữ dội, cuốn theo cát bụi rợp trời.

Người đuổi tới sau lưng nàng ngày một đông, chẳng biết đã đạt được thỏa thuận gì với Nhật Quỹ Thành, mà Hải Túc và Tư Khấu Tĩnh Viễn cũng dẫn người xông vào Thiên Hài Tư, đám người Lôi Hi cũng đồng thời ập đến.

Trên người Diệp Huyền Tuyết vẫn là bộ kình trang màu đen hôm ấy, sắc đen bao trùm càng tôn lên làn da trắng bệch của hắn, vạt áo phần phật trong gió như hòa cùng tiếng roi dài múa lượn tựa rồng trong tay.

Hắn của khoảnh khắc này, không còn là Đại sư huynh cao cao tại thượng của Ngũ tông, mà dường như đã hóa thân thành u linh quỷ mị của tòa thành hoang vu này.

Tiên uy hùng hậu từ trên người hắn tuôn trào, vậy mà lại ngang sức ngang tài với Tịch Thừa Thương ở phía đối diện. Điều này có nghĩa là, cảnh giới của hắn cũng đã ở trên mức Nguyên Anh.

Sự thật này không chỉ khiến chúng tu chấn động, mà ngay cả sư phụ hắn là Tịch Thừa Thương cũng kinh ngạc không thôi. Vốn tưởng chỉ có một mình Phương Thốn Tâm là cảnh giới cường đại, nào ngờ cả Diệp Huyền Tuyết cũng đã ở trên mức Nguyên Anh. Nhưng trước đó hắn rõ ràng chỉ mới là Kim Đan hậu kỳ, sao có thể đột nhiên đột phá lên Nguyên Anh?

Tịch Thừa Thương tuy kinh nhưng không loạn, vung kiếm xé gió, kiếm trận phát ra tiếng nổ vang rền như sấm dậy, toàn bộ lao thẳng về phía Diệp Huyền Tuyết. Diệp Huyền Tuyết bay ra sau đống xương thú, roi dài quét ngang, đập nát vụn đống xương trắng. Xương cốt vỡ nát hóa thành màn bụi xám rợp trời, trong khoảnh khắc bao trùm bốn phía, bóng dáng Diệp Huyền Tuyết cũng biến mất vào trong làn sương khói mênh mang.

"Pháp thuật che mắt? Tịch Thừa Thương, không phải ngươi là đang nương tay với hắn đấy chứ?" Hải Túc cất tiếng trào phúng.

Đáp lại ông ta là một đường kiếm quét ngang của Tịch Thừa Thương, kiếm khí rạch toạc mặt đất trước mặt, nổ tung một mảng cát bụi, mang theo sát ý cảnh cáo Hải Túc. Hải Túc vừa định nổi giận thì thấy nàng đã thôi động kiếm trận. Kiếm trận giữa không trung xoay tròn, kiếm khí hình thành hóa thành cuồng phong, cuốn sạch màn bụi xám xung quanh. Bóng dáng Diệp Huyền Tuyết vẫn chưa hiện ra, trong màn bụi chỉ lộ ra một hư ảnh hình rồng khổng lồ, phát ra tiếng rồng ngâm chấn nhiếp lòng người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!