Chương 15: Chuẩn bị

Về việc tuyển chọn mười hai thành vốn dĩ Thẩm Khanh Y đã có dự định, chỉ là gần đây công vụ quá nhiều mà quên mất. Đến khi Vương Thắng đến nhắc nhở, y mới vỗ trán nhớ ra.

"Khoan đã, ngươi nói Phương Thốn Tâm muốn dạy đám học trò cách thi triển pháp bảo?" Thẩm Khanh Y lấy ra thẻ khóa nhà kho, đang định hạ bút phê duyệt, bỗng ngẩng đầu hỏi.

Vương Thắng cũng khựng lại, lúc này mới phản ứng được là có gì đó không ổn.

Phương Thốn Tâm vốn là người từ tiểu giới đi ra, lại không có cảm ứng linh khí, công phu ngoài thân khá thì thôi, nhưng sao lại biết cách thi triển pháp bảo, hơn nữa còn định dạy học trò?

Thẩm Khanh Y lại cúi đầu, vốn chẳng mong nghe được đáp án từ miệng Vương Thắng, nên chỉ nói: "Trên người Phương Thốn Tâm này có vài chỗ cổ quái, ngươi cứ lưu tâm theo dõi kỹ."

Dứt lời, đem thẻ khóa trao cho Vương Thắng.

Vương Thắng lĩnh mệnh lui ra, đến kho điều lấy pháp bảo.

Chờ hắn mang hai hòm lớn pháp bảo đưa đến Tiên Dân Đường, đã là trưa hôm sau. Học trò chia tổ năm người xong, vừa mới kết thúc đối chiến dưới sự giám thị của Phương Thốn Tâm, lúc này đang ngồi nghỉ, cả nhóm vừa thấy hai hòm pháp bảo thì mắt sáng rực, chen chúc tới xôn xao bàn luận.

"Số lượng không nhiều, ta san bớt từ chỗ trang bị của quân hộ thành, đều là pháp bảo kiểu cũ để các ngươi tập quen tay, nhớ dùng tiết kiệm." Vương Thắng nhìn vẻ mặt vui sướng của đám học trò, vừa cười vừa nói với Phương Thốn Tâm: "Đây là danh sách chi tiết của lô pháp bảo này."

Phương Thốn Tâm nhận lấy tờ danh sách hắn đưa, chỉ nói: "Có được đã là tốt rồi."

"Cô nương… biết thi triển những pháp bảo này không?" Vương Thắng dè dặt hỏi.

"Không biết."

Câu trả lời dứt khoát của Phương Thốn Tâm khiến Vương Thắng kinh hãi.

"Vậy ngươi dạy bọn chúng thế nào?"

"Thì học cùng bọn họ." Phương Thốn Tâm nói hiển nhiên như lẽ thường, "Bằng không, ngươi có người nào khác để chọn hay có biện pháp nào tốt hơn sao?"

Bị nàng hỏi ngược lại, Vương Thắng đành lặng thinh… Hình như quả thực không có.

"Vậy các ngươi… nhớ dùng tiết kiệm, đừng làm hỏng!" Vương Thắng bắt đầu xót thay cho đám pháp bảo này.

Phương Thốn Tâm hứa chắc nịch, sau đó triệu tập toàn bộ học trò đứng ngay ngắn, bắt đầu nghiên cứu những pháp bảo mới đến tay này.

Tiên Dân Phủ đưa tới đều là pháp bảo sơ cấp, tương tự như ba món trong tay Phương Thốn Tâm, chỉ khác ở chỗ bên trong pháp bảo còn linh hạch, có thể trực tiếp sử dụng.

Pháp bảo tổng cộng mười lăm món, chỉ vừa đủ để mỗi người cầm một món thử tay. Ngoài nỏ tay linh tiễn, còn có đao bán nguyệt, khiên mai rùa và võng bát quái.

Đao bán nguyệt là pháp bảo công kích, có thể phát ra một đạo linh khí trảm hình bán nguyệt xoay vòng, nơi nó đi qua cây cỏ đều bị chém đứt, uy lực bá đạo hơn linh tiễn; khiên mai rùa là pháp bảo phòng ngự, mở ra sẽ phóng một tầng khiên bao phủ; còn võng bát quái là loại pháp bảo dùng để bắt giữ phạm nhân hoặc vây khốn linh thú, mở ra có thể hóa thành một tấm lưới bát quái trói chặt kẻ địch.

Bốn loại pháp bảo này, quả nhiên rất hợp với thân phận quân hộ thành.

Phương Thốn Tâm tiện tay nhặt lên một cây đao bán nguyệt. Pháp bảo này hình dạng như một thanh loan đao, dài chừng cẳng tay nàng, có thể đeo bên hông hoặc vác trên lưng, không nhỏ gọn bằng nỏ tay nhưng được cái có thể dùng làm binh khí thường. Trên đỉnh lưỡi loan đao có gắn một cơ quan lò xo nhỏ, ấn xuống là có thể phóng ra trảm bán nguyệt.

Nàng cầm đao bán nguyệt múa thử mấy chiêu, sau đó ném cho Tang Mộ.

"Đến, dùng nó công kích ta." Nàng nói.

Tang Mộ sững người, rồi lập tức hiểu ý, chỉ đáp: "Đắc tội rồi, lão sư." Rồi cầm đao đánh tới Phương Thốn Tâm.

Các học trò khác đã sớm quen với lối dạy của Phương Thốn Tâm, nhanh chóng tản ra xa để quan chiến, Dư Tùy lúc chạy còn tiện tay lôi cả Vương Thắng theo.

Phương Thốn Tâm chưa đợi Tang Mộ áp sát, thân hình đã hóa thành tia điện lướt đến phía sau lưng nàng. Tang Mộ phản ứng cũng cực nhanh, một chiêu đánh hụt liền dựa theo luồng gió xung quanh mà xoay người vung loan đao chém ngược lại.

Mọi người chỉ thấy đao quang liên miên không dứt, tia này chưa tắt tia khác đã lóe lên, giống như đan thành lưới mà rơi xuống quanh thân Phương Thốn Tâm, phong tỏa toàn bộ thế công của nàng.

Chỉ trong bốn ngày ngắn ngủi, ngoại công của Tang Mộ đã tiến bộ trông thấy bằng mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!