Chương 12: (Vô Đề)

Nàng trước giờ luôn giữ dáng vẻ quy củ, rất trầm mặc, giống như một bức tượng điêu khắc, không dễ gì lộ ra biểu cảm như vậy.

Nụ cười ấy của nàng, tựa như móng mèo khẽ cào nhẹ vào tim ta, khiến trái tim ta đập thình thịch không ngừng.

Thê t. ử của ta, quả nhiên là đáng yêu nhất!

Ta muốn đuổi tỳ nữ kia rời khỏi nàng, để nàng không bị lừa gạt nữa.

Thái t. ử phi lại hiểu lầm ý ta, nói rằng ta nạp thiếp là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chỉ là tỳ nữ này chuyện cưới gả phải do tự nguyện.

Thái t. ử phi bị người đàn bà này mê hoặc không nhẹ, lại dung túng ả đến mức độ này, tỳ nữ nhà ai mà được tự quyết định chuyện cưới gả chứ? Ta biết loại phụ nữ như ả, trăm phương ngàn kế tính toán cũng chỉ vì vinh hoa phú quý, nhưng không ngờ ả lại từ chối bản Thái t.ử.

Hừ, chẳng qua là muốn chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ. t mà thôi! Làm thiếp mà ả còn chưa thỏa mãn, chứng tỏ thứ ả cầu mong chỉ càng quá phận hơn.

Nghĩ đến tâm cơ của ả thâm sâu đến mức này, ta lại thấy đau lòng thay cho Thái t. ử phi.

Ta phải làm sao mới có thể nói cho nàng biết, tỳ nữ này không phải là kẻ an phận?

Tiếp đó, Thái t. ử phi gọi tất cả tỳ nữ của nàng đến.

Ta bị hành động này của nàng làm cho kinh ngạc không nói nên lời.

Tỳ nữ của nàng, ai nấy đều có dung mạo vạn người mới có một!

Nàng để các nha hoàn tự lựa chọn có muốn hầu hạ ta hay không, ta nghĩ bụng, mấy người đàn bà chỉ có cái mã ngoài này, đừng hòng mê hoặc bản Thái t.ử, ta không mắc bẫy đâu.

Ngược lại ta muốn xem xem trong số họ còn kẻ nào cũng đầy mưu mô toan tính nữa không.

Khiến người ta bất ngờ là, đám tỳ nữ giây trước còn rạng rỡ xinh đẹp, giây sau đã thê thê t.h.ả. m t.h.ả.m, nhao nhao quỳ rạp xuống đất cầu xin Thái t. ử phi đừng đuổi các nàng đi.

Bên cạnh Thái t. ử phi, vậy mà toàn là loại tỳ nữ tâm cơ thế này sao? Ta càng thêm thương xót cô vợ nhỏ của mình.

Nhưng nàng bị lừa gạt quá sâu, sẽ không tin lời ta, ta biết làm thế nào để cứu nàng khỏi dầu sôi lửa bỏng đây?

Phụ hoàng bắt ta lạnh nhạt với nàng, Triệu Tướng cũng không cho ta sắc mặt tốt, bên cạnh nàng lại toàn là những kẻ thâm sâu khó lường.

Ta cuối cùng vẫn không địch lại được sự thật t.h.ả. m đạm này, chỉ đành bỏ chạy trối c.h.ế.t.

Sau này, ta mới biết, sự thật t.h.ả. m đạm thực sự chính là, Thái t. ử phi của ta muốn xuất gia.

Hơn nữa còn ủ mưu đã lâu...

Mẫu hậu triệu ta vào cung bồi tiếp người, ta biết, đây chẳng qua là Mẫu hậu muốn lấy ta làm bia đỡ đạn để từ chối gặp Phụ hoàng mà thôi.

Ta sai thủ hạ canh chừng Thái t. ử phi, nghe nói đám tỳ nữ của Thái t. ử phi mang từ Tướng phủ đến nào là mõ, kinh thư, thực đơn món chay, còn cả các loại quẻ thẻ chùa chiền.

Ta nghe xong liền cảm thấy có chút không ổn, ta thật sự nghĩ không thông, cô nương còn trẻ tuổi, sao lại hứng thú với mấy chuyện lễ Phật này chứ...

Quả nhiên!

Mấy người đàn bà xấu xa đó muốn dùng những thứ này để b**n th** t. ử phi trở nên trầm lặng vô vị, suốt ngày u sầu không vui sao?

Mẫu hậu từ sau khi tham thiền, cũng trở nên ngày càng ít nói.

Phụ hoàng rất ghét việc ta ngủ lại trong cung, bắt Thái t. ử phi đến đón ta về nhà.

Ta nghe thấy thái giám bẩm báo "Thái t. ử phi đến", vội vàng quỳ xuống, cầu xin Mẫu hậu đừng đuổi ta đi, mấy người đàn bà đó đáng sợ quá, ta không muốn về đâu.

Hy vọng Thái t. ử phi có thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!