Chương 10: (Vô Đề)

Thái hậu có sự chấp niệm đặc biệt với việc nấu nướng, ngày ba bữa đều tự tay làm.

Mục đích chúng ta đến đây còn là để chúc thọ bà, tuy không thể tổ chức linh đình, nhưng sinh thần sắp đến, Hoàng hậu cũng muốn Thái hậu được nghỉ ngơi, định để sư phụ phụ trách cơm chay trong chùa làm, nhưng Thái hậu lại khéo léo từ chối.

Hoàng hậu mặt mày đau khổ, lại ngại không dám nói là mình muốn nếm thử cơm chay chùa Chiêu Quốc.

Ta thu hết mọi chuyện vào trong mắt, sau đó nói với Thái hậu ta muốn đi bái tế Lão hòa thượng.

Được Thái hậu đồng ý, ta dẫn theo nha đầu Phạm Yên cùng đi.

Lão hòa thượng đương nhiên được thờ phụng ở gian Phật đường lớn nhất tốt nhất, chỉ thấy Phật tướng trang nghiêm, đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi chiếc đèn lưu ly đựng xá lợi.

Ta nhìn nó có chút xuất thần, bèn quỳ xuống lạy Phật tổ.

Hy vọng Lão hòa thượng có thể làm một vị Phật vui vẻ!

Có lẽ khi ta lên trời, còn có thể dựa vào nụ cười của ông mà tìm thấy ông, chứng minh ta đã nói được làm được.

Ta phải nỗ lực, không thể để ông coi thường.

Khói hương lượn lờ, tiếng phạn âm vang vọng, ta nghe tiếng gõ mõ, nội tâm càng thêm an tĩnh.

Nếu chuyện gì cũng có thể nhìn thấu? Thì đâu cần phải tu hành nữa? Chấp niệm thì sao chứ?

Nếu có thể nhìn thấu tất cả, thì đã lập địa thành Phật rồi phải không?

Ta chẳng qua chỉ muốn bảo vệ những điều tốt đẹp mình yêu thích, sao lại gọi là chấp niệm chứ?

Đời người có tám cái khổ: sinh, lão, bệnh, t.ử, oán tăng hội, ái biệt ly, cầu bất đắc, ngũ ấm xí thạnh.

Vạn sự mang không theo, duy có nghiệp tùy thân.

Phật đà xuất gia tu hành, liền đã thấu suốt hết thảy những điều này sao?

Lê dân bá tánh này, chẳng phải vẫn đang chịu đựng đủ loại khổ nạn đó sao!

Phụ thân ta, lao tâm khổ tứ, thức khuya dậy sớm, vất vả vì công vụ, là có thể giải cứu chúng sinh thiên hạ này sao?

Nhưng rốt cuộc, ngồi ở vị trí dưới một người trên vạn người —— lại chỗ nào cũng thân bất do kỷ.

"Thảo dân tham kiến Thái t. ử phi."

Phạm Yên kinh hô một tiếng, đeo mạng che mặt cho ta, chắn trước người ta, hung dữ nói: "Ở đâu ra tên điêu dân này!"

Người đến bọn ta đều quen biết, ta bảo Phạm Yên yên lặng.

"Hóa ra là Tô đại tài t.ử, thật là khéo quá." Chẳng phải khéo sao?

Ta vì một bài thơ tào lao của hắn mà phải làm Thái t. ử phi, ngày hôm nay của ta đều là do hắn ban tặng.

"Tô Lê Ca chúc Thái t. ử phi thiên tuế, quý thể an khang." Đại tài t. ử cụp mắt khom lưng cúi chào, ra vẻ khép nép.

"Sao nỡ cụp mi khum lưng hầu quyền quý?

Trước mặt Phật tổ vẫn nên tùy tâm sở d.ụ. c thì hơn, đừng làm những chuyện trái lòng này.

Ngẩng đầu ba tấc, có thần minh đang nhìn đấy!"

Nội tâm vừa mới khôi phục bình tĩnh, lại mạc danh bị chọc giận đôi chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!