Chương 9: (Vô Đề)

Quân Hoài Lang cười, nửa đùa nửa thật nói: "Sao lại không dám? Chẳng lẽ vong hồn của vị nương nương kia keo kiệt như vậy, chỉ một cái xích đu cũng không cho người ngồi?"

Phất Y vội vàng niệm a di đà phật đuổi kịp y, liên miệng nói: "Cũng không dám nói như vậy!"

Quân Hoài Lang cười đến hai mắt cong cong, tiếp tục đi về phía trước.

Đợi đi qua vài gian cung thất, trước mặt chính là một cảnh phong đỏ chói lọi.

Lúc này, vừa lúc là thời tiết lá phong có màu xinh đẹp nhất, một vùng đỏ rực như lửa chợt xuất hiện trước mắt hai người.

Phất Y khẽ hút khí.

"Thật là đẹp!" Hắn nhỏ giọng than.

Quân Hoài Lang nở nụ cười: "Bây giờ không sợ quỷ sao?"

Phất Y thẹn thùng mà cười nói: "Thiếu gia đừng giễu cợt nô tài!" Vừa nói, hai người vừa đi vào rừng phong.

Đúng lúc này, đằng trước loáng thoáng truyền đến tiếng cười đùa cùng âm thanh trò chuyện.

Quân Hoài Lang nhấc mắt nhìn lên, xa xa có mấy tiểu cung nữ đang tụm lại cùng nhau chơi đùa.

Giá xích đu trong rừng phong kia cũng tình cờ nằm ở nơi đó.

Chiếc xích đu khá lâu đời, sơn phía trên đã có chút loang lổ.

Một tiểu cung nữ đứng trên đó không chút kiêng nể, chậm rì rì mà đung đưa.

Bên cạnh có mấy cái cung nữ ngồi trong rừng phong, vừa cắn hạt dưa, vừa cười đùa nói chuyện phiếm.

Đây là cung nữ của cung nào, có thể nhàn rỗi như vậy?

Quân Hoài Lang không khỏi nhìn nhìn xung quanh, trong phạm vi mấy trượng, chỉ có toà cung thất mang tiếng có người chết kia, trước cửa, cảnh tượng tiêu điều, toàn là tro bụi cùng lá rụng, nhưng không có khoá.

Rốt cuộc nơi này có hay không người ở? Quân Hoài Lang cảm thấy có chút kỳ quái.

Lúc này, có cung nữ nhìn thấy y, đẩy đẩy người bên cạnh.

Mấy cung nữ vội vàng đứng lên, nhìn y ăn mặc tinh tế nhưng lạ mặt; bọn họ hai mặt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, sau đó mơ hồ mà hành lễ: "Tham kiến điện hạ."

Quân Hoài Lang đang chăm chú xem cánh cửa nhắm chặt của cung thất kia, luôn tiện nói: "Ta không phải hoàng tử, ta chỉ là......"

Đúng lúc này, tấm bản lề dày nặng vang lên một tiếng trầm đục, xen kẽ cùng âm thanh kẽo kẹt chói tai của kim loại rỉ sét.

Cánh cửa lớn sơn đỏ loang lổ kia bị người từ bên trong đẩy ra.

Quân Hoài Lang ngây người, thế mà thấy được Tiết Yến một mình bước ra.

Hắn mang theo cái thùng gỗ, đẩy cửa đi tới cái giếng bên cạnh cửa.

Có thái giám ngồi bên giếng, nhìn nhìn nhưng không hề có ý muốn giúp đỡ, ngược lại dịch sang một bên, sợ đụng vào hắn.

Tiết Yến tựa hồ không phát hiện, bước chân có chút trúc trắc mà chậm rãi đến bên cạnh giếng, cúi người dùng cần gỗ hạ thùng xuống múc nước.

Hắn vừa cong lưng, Quân Hoài Lang liền bắt gặp một mảng máu thâm đen phía sau, làm nhoè quần áo.

Trong đầu Quân Hoài Lang tức khắc hiện lên cảnh tượng đêm đó ở cung Vĩnh Nhạc.

Từ ngày đó đến hôm nay, cũng mới có vài ngày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!