Chương 7: (Vô Đề)

Chờ đánh xong 30 trượng, thềm đá cẩm thạch trắng đã nhuộm đỏ màu máu.

Kim Ngô Vệ thu hồi trượng, đi vào điện phục mệnh (xong việc trở về báo cáo).

Chỉ còn lưu lại Tiết Yến, một mình quỳ gối trước bậc thềm.

Đầu hắn buông xuống có chút thấp, thở dốc một hồi, liền đưa tay, miễn cưỡng chống lên thềm đá.

Quân Hoài Lang theo bản năng đang muốn tiến lên, thì thấy hắn đã chống tay trên mặt đất, chậm rãi đứng lên.

Y chợt nhớ tới chuyện hôm nay Tiết Duẫn Hoán mới kể cho y.

Thành trì Yến quận bị công phá, hắn mang theo mấy trăm kỵ binh vật lộn cùng đại quân của Đột Quyết.

Về sau toàn quân bị diệt, hắn từ đống người chết bò ra, rong ruổi mấy ngàn dặm, trở về Trường An.

Y trơ mắt nhìn Tiết Yến xoay người sang chỗ khác, một mình rời đi.

Bước chân hắn rất chậm, loáng thoáng có chút tập tễnh, dù đã đi khá xa, cũng không có một người tới dìu, một mình hắn dường như đứng không vững, phải đưa tay vịn vào lan can cẩm thạch khắc Bàn Long*.

*

- Bàn Long: loại rồng cuộn mình nơi đáy vực, đầm hồ.

Chờ khi Quân Hoài Lang lấy lại tinh thần, trước mặt chỉ còn lại vết máu đỏ sậm đầy đất.

Giáo dục mà y tiếp thu từ nhỏ có nói, người tội ác tày trời đều sẽ gieo gió gặt bão.

Nhưng chưa người nào nói với y, có vài kẻ ác, trong những tháng năm dài đằng đẵng người khác không thấy, trong rất nhiều năm lẻ loi đơn độc ở tuyệt cảnh, chưa từng có người vươn tay với hắn.

Mà bản thân hắn từ lâu đã tập thành thói quen.

——

Sau khi Kim Ngô Vệ phục mệnh, yến hội liền tan rã trong không vui.

Thục phi vội vàng phái đại cung nữ bên người, Điểm Thuý, đến dìu Quân Hoài Lang, muốn đưa y trở về.

Tiết Duẫn Hoán cũng mang Quân Lệnh Hoan vội vàng đi tới.

Nhìn đến Quân Hoài Lang một mình đứng dưới ánh đèn cung đình, sắc môi trắng bệch, Tiết Duẫn Hoán hoảng sợ, vội vàng xông lên trước: "Bọn họ cũng đánh ngươi?"

Quân Hoài Lang lại nhìn vết máu kia một cái.

Đã có thái giám nâng thùng nước đến rửa sạch thềm đá.

Vết máu bị nước trong vắt cọ rửa qua, trở nên nhạt màu, sau đó bị xoá sạch dễ như trở bàn tay.

"Ta không sao." Quân Hoài Lang hoàn hồn, nhẹ giọng nói.

Tiết Duẫn Hoán vẫn không yên tâm, tự mình đưa y về cung Minh Loan của Thục phi.

Tuy rằng hôm nay xảy ra rắc rối lớn như vậy, nhưng Quân Hoài Lang cùng Quân Lệnh Hoan vẫn phải dọn vào cung ở.

Cung Minh Loan xa hoa, còn nằm ở vị trí cực đẹp, đi một lát là đến.

Quân Hoài Lang ngẩng đầu nhìn cửa cung, trong mắt là nơi nơi giàu có phồn hoa, ngay cả đấu củng* cũng được chạm khắc dàn hoa thược dược, sơn lên bột vàng.

Vòng qua hoa viên nhỏ tinh xảo trong đình viện là chủ điện của cung Minh Loan, trước sau có bốn trắc điện, nối liền nhau bằng hành lang dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!