Do Tiết Yến ở bên kia, Quân Hoài Lang không muốn qua đó.
Nhưng Quân Lệnh Hoan lại tinh mắt thấy được Tiết Duẫn Hoán.
Quân Hoài Lang chưa kịp nói, nàng đã kéo tay y kêu: "Ca ca huynh xem, Lục hoàng tử ca ca ở đằng kia kìa!"
Nhóm tiểu thái giám bên cạnh Tiết Duẫn Hoán cầm vài chiếc đèn Khổng Minh trong tay, kiểu dáng còn rất mới lạ, làm Quân Lệnh Hoan nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Vừa lúc, Tiết Duẫn Hoán không kiên nhẫn mà quay đầu, vừa vặn thấy Quân Hoài Lang.
"Hoài Lang!" Hắn gọi y một tiếng, tiếp theo không kiên nhẫn mà liếc nhìn Nhị hoàng tử một cái, nói: "Người tới, đem tất cả đèn cầm qua cho Quân tiểu thư chọn." Dứt lời, hắn cũng từ giữa đám người đi ra, bước thẳng về phía Quân Hoài Lang.
Có mấy vị thiếu gia quan lại muốn đi theo, bị Tiết Duẫn Hoán không chút lưu tình mà quát lui: "Đừng đi theo, bổn hoàng tử muốn thanh tĩnh một chút."
Tiết Duẫn Hoán tuy cũng không thích tên sát tinh kia, nhưng không có hứng thú làm khó hắn.
Nhìn tên ngốc Nhị hoàng tử nhảy nhót lung tung, một chút cũng không có hứng thú thả đèn.
Đám tiểu thái giám đi theo phía sau, đem đủ loại kiểu dáng đèn đưa tới trước mặt Quân Lệnh Hoan.
Có tiểu thái giám còn cầm chu sa cùng bút lông, dùng để viết lưu niệm trên đèn.
Bọn họ cách ven hồ không xa không gần, mơ hồ có thể nghe được đám người ở bên kia nói chuyện, nhưng cũng không đến mức bị quấy rầy.
Quân Lệnh Hoan nhìn mấy chiếc đèn kia, mắt sáng lên, chọn tới chọn lui trong đống đèn, nhìn trúng liên tiếp vài cái.
Tiết Duẫn Hoán ở bên cạnh cười nói: "Hoan Nhi muội muội, không thể quá tham lam, đêm trung thu chỉ có thể thả một cái, thả nhiều không linh."
Quân Lệnh Hoan tiếc nuối than một tiếng, do dự giữa hai ngọn đèn.
Quân Hoài Lang cười đứng một bên xem nàng chọn lựa, ánh mắt nhu hòa mà ấm áp.
Tiết Duẫn Hoán hiếm khi không lộn xộn, đứng cạnh y cùng xem, một lát sau đặt khuỷu tay trên vai Quân Hoài Lang, cảm thán nói: "Muội muội ngươi sinh ra như thế nào vậy? Cũng quá làm người thương."
Vẻ mặt Quân Hoài Lang tức khắc biến đổi, nhìn chằm chằm hắn có chút cảnh giác.
"Ngươi có ý gì?" Y hỏi.
Tiết Duẫn Hoán sửng sốt một lát mới hiểu ánh mắt của Quân Hoài Lang.
Hắn thiếu chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ, lớn tiếng nói: "Ngươi xem ta là người thế nào! Ta là khen ngươi muội muội đáng yêu, ngươi nghĩ cái gì vậy!"
Mặc dù bọn họ hiện tại cũng coi như là tiểu tử choai choai mười mấy tuổi hiểu biết chút chuyện này kia, nhưng Quân Lệnh Hoan mới có 6 tuổi, chỉ là một đứa bé thôi.
Tiết Duẫn Hoán như thế nào cũng không nghĩ tới, huynh đệ hắn lại nghĩ hắn xấu xa như vậy.
Quân Hoài Lang cũng biết chính mình trông gà hoá cuốc, nhưng vẫn như cũ mà cảnh cáo một câu: "Ngươi tốt nhất đừng có ý tưởng gì."
Chọc giận Tiết Duẫn Hoán đến mức suýt nữa nhảy dựng lên đấm y.
"Muội chọn được rồi!" Quân Lệnh Hoan rốt cuộc lựa được một chiếc, cầm đến cho hai ca ca xem.
Đúng lúc này, Quân Hoài Lang nghe thấy giọng nói Nhị hoàng cất cao từ bên kia, từng lời rõ ràng mà truyền vào tai y.
"Bất quá sống mấy năm ở nơi hoang dã, ngươi cho rằng bản thân rất ghê gớm? Yến Vương dưỡng dục ngươi kia, là theo địch làm phản mới làm mất Yến quận, đến cùng cũng chỉ dạy ngươi bản lĩnh hung ác hăm dọa, ẩu đả đánh nhau mà thôi."
Theo sau là vài tiếng cười nhạo phụ hoạ.
Tiếng cười khắc nghiệt đến khó nghe, khiến Quân Hoài Lang nhíu nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!