Quân Hoài Lang, khi nhận được bao lì xì kia, cũng bị độ dày hù doạ.
Cầm thì có thể cảm nhận được chất giấy bên trong, khẳng định là ngân phiếu.
Một chồng ngân phiếu dày như vậy, cho dù mức giá trị là bao nhiêu, đều quá mức giật gân.
Y hiển nhiên không biết, tùy tiện một trang giấy bên trong cũng là con số hơn ngàn vạn.
"......! Ngươi cho ta nhiều như vậy làm gì?" Quân Hoài Lang bị hắn làm cho hoảng hồn đến mức nói chuyện có chút không vững.
"Không nhiều, là tiền mừng tuổi." Tiết Yến nhàn nhạt nói.
Quân Hoài Lang dở khóc dở cười.
"Tiền mừng tuổi không phải là để ngươi dồn hết gia tài cho ta." Y nói, lấy ra xấp ngân phiếu trong bao, cầm đầy cả một nắm tay.
Y tiện tay rút ra một tờ ở giữa, nhận chung với bao lì xì, còn lại thì nhét vào tay Tiết Yến.
Tiết Yến không nhận.
"Không phải toàn bộ gia tài, ta vẫn còn." Hắn nói.
Hắn cũng không nói dối.
Yến Vương không vợ không con, từ hai năm trước lúc hắn có thể cầm binh, ngay cả chìa khoá kho bạc cá nhân Yến Vương cũng giao cho hắn.
Yến quận phải nuôi quân dưỡng người, dĩ nhiên không thiếu tiền, đến khi Yến Vương qua đời, vàng bạc đất Yến đều thuộc về hắn.
Nhưng, kỵ binh Yến Vân cần lương bổng, tử sĩ mang về cũng cần nuôi dưỡng.
Cho nên tiền trong tay Tiết Yến có thể lấy ra tiêu xài không nhiều lắm, cũng chỉ có bấy nhiêu.
Khi hắn về cung, hắn mang theo duy nhất chỉ có tiền.
Hắn muốn tặng lễ vật cho Quân Hoài Lang, báo đáp lại miếng ngọc cá chép kia, hắn cho được duy nhất có chút tiền này.
Quân Hoài Lang dở khóc dở cười, đem chồng ngân phiếu đưa cho Tiến Bảo.
Tiến Bảo tuy rằng tiếc đứt ruột, nhưng nào dám tiếp? Hắn vội vàng rụt tay về giấu sau lưng, dường như hận sinh ra có hai cánh tay từ trong bụng mẹ.
Quân Hoài Lang đành phải uy hiếp hắn.
"Ngươi còn không nhận lại, ta sẽ giận đấy." Y nói.
"Ta cho ngươi lì xì, chẳng qua là chúc một điềm lành, ngươi lại đưa ta nhiều tiền như vậy, đây xem ta là gì?"
Tiết Yến nghe được lời này của y, hiếm hoi mà hoảng loạn.
Hắn dĩ nhiên không phải muốn trả tiền cho Quân Hoài Lang.
Hắn chỉ thấy cho bao nhiêu cũng chê ít, nên dứt khoát gom tất cả hắn có thể lấy đưa cho y.
Dù sao hắn sống trong cung, không có chỗ tiêu tiền, trước nay hắn cũng không để ý đến vật này.
Hắn cảm thấy nó hèn hạ, lại nhất thời không tìm ra vật khác, đành phải cho thêm một ít.
Quân Hoài Lang thấy vẻ mặt hắn lúng túng, có chút không đành lòng, nhưng vẫn xụ mặt, mượn cơ hội này nhét ngân phiếu vào tay Tiết Yến.
Cũng vào lúc này, y rủ mắt, thấy được giá trị của tấm ngân phiếu trong tay mình........! Năm ngàn lượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!