Chương 48: (Vô Đề)

Cửa Tây trắc điện không một bóng người.

Quân Hoài Lang khẽ gõ cửa, bên trong lại không ai trả lời.

Mới sáng sớm, có thể chạy đi đâu chứ?

Quân Hoài Lang nhìn quanh khắp nơi một vòng, thấy Tiến Bảo cũng không ở, ngầm có chút lo lắng.

Y thậm chí bắt đầu hối hận, hôm qua nên ở cửa Trường Xuân lâu đợi một chút, chờ Tiết Yến ra rồi cùng nhau hồi cung.

"Ngươi đi hỏi thử, Ngũ điện hạ và Tiến Bảo sáng sớm đã đi nơi nào." Quân Hoài Lang nói với Phất Y.

Phất Y vội đáp lời, xoay người chuẩn bị đi tìm Trịnh Quảng Đức.

Nhưng vừa quay đầu, hắn liền vui mừng kêu: "Thiếu gia, Ngũ điện hạ đã trở lại."

Quân Hoài Lang nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy Tiết Yến từ phía sau đình viện đi đến.

Giữa mùa đông, Tiết Yến chỉ mặc bộ kình trang mỏng tanh, ống tay áo buộc chặt bên trong bao cổ tay, tóc dài cột cao, thoạt nhìn gọn gàng lại sắc bén, như một cây đao lợi hại được tuốt khỏi vỏ, mang theo nhuệ khí bức người.

Đợi khi hắn đến gần, Quân Hoài Lang mới thấy, trán Tiết Yến phủ một tầng mồ hôi mỏng, hơi thở có chút nặng nề, hẳn là mới luyện võ trở về.

Tiến Bảo chạy chậm theo phía sau, trong tay nâng áo ngoài của hắn, thật sự ân cần lanh lợi.

Quân Hoài Lang sửng sốt, ngay sau đó không khỏi phiền muộn.

Đúng là vừa tỉnh ngủ, đầu óc cũng hồ đồ.

Tiết Yến mỗi ngày đều phải luyện võ, y thế nào lại quên mất, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vã muốn tìm người.

"Làm sao vậy?" Tiết Yến dừng lại bên người y, hỏi.

Khoảng cách gần như vậy, Quân Hoài Lang có thể cảm giác nhiệt độ hừng hực toả ra từ trên người Tiết Yến.

Rõ ràng là mùa đông giá rét, hắn chỉ mặc một thân quần áo đơn bạc, nhưng vẫn nóng tựa như một nguồn nhiệt.

Quân Hoài Lang có chút không được tự nhiên dịch người sang bên nhường đường.

"Cũng không có việc gì, chỉ là ——" Là lo lắng đêm qua ngươi xảy ra chuyện nên sáng sớm liền đến đây; loại lời này, Quân Hoài Lang ngượng ngùng nói ra miệng.

Y dừng một chút, rốt cuộc tìm được cái cớ: "Là vừa lúc ra ngoài, ngay cửa ra vào bỗng thấy được một chiếc đèn, bèn nghĩ đến đây hỏi một chút ngươi có biết nó từ đâu ra hay không."

Nhưng lời vừa ra miệng, chợt có một tiếng rột rột khe khẽ lại rõ ràng từ bụng y phát ra, lọt vào tai hai người........! Đúng là có chút xấu hổ.

Tối hôm qua dự tiệc Quân Hoài Lang không ăn bao nhiêu, chỉ ngồi nghiêm chỉnh mà uống rượu.

Ngủ một đêm, bụng y sớm trống trơn, có điều khi vừa mở mắt còn mơ mơ màng màng, y liền lo lắng Tiết Yến xảy ra chuyện, ngay cả đói khát cũng không để tâm.

Không nghĩ rằng lại tự tìm khó xử cho bản thân.

Y mới vừa rồi còn nói là vừa vặn ra cửa nhìn thấy đèn, nhưng ai sẽ đói bụng mà vừa lúc ra ngoài? Một tiếng kêu nhỏ này lập tức làm sụp đổ cái cớ che đậy của y.

Thế tử điện hạ từ trước đến nay tôn quý lại tinh tế, nào chịu nổi bực này xấu hổ, y khẽ hắng giọng, nghĩ giả vờ không nghe thấy âm thanh từ bụng mình, tính cáo từ rời đi, mau chút trở về ăn sáng.

"Vậy ta đây......"

Nhưng lời y còn chưa nói xong, đã nghe được Tiết Yến cười nhẹ.

Không có chút ý chế giễu nào, một tiếng cười thản nhiên mang theo vài phần hiểu rõ, còn có một ít cưng chiều mơ hồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!