Chương 44: (Vô Đề)

Mỗi ngày Thục phi đều ở trong cung nhàn rỗi, chỉ mất một ít thời gian thì đã may xong áo choàng.

Ngày mà Thục phi hoàn thành áo choàng vừa lúc một ngày trước ngày cúng ông Táo (ngày 23 tháng Chạp).

Hôm ấy dùng xong bữa tối, nàng phái người gọi Quân Hoài Lang đến chính điện thử áo choàng.

Quân Hoài Lang đến Minh Loan Cung thì thấy Thục phi và Quân Lệnh Hoan đang cùng nhau cắt riềm giấy*, vây quanh bởi một đám cung nữ, không khí vô cùng náo nhiệt.

*

-Riềm giấy: thường được dán trên cửa sổ để trang trí.

Dẫn đầu đám người là một gương mặt lạ hoắc, mặt mũi không xuất chúng nhưng gọn gàng sạch sẽ, đường nét chỉnh tề.

Cung nữ đó mặc y phục tinh xảo hơn các cung nữ khác, đang hầu hạ bên người Thục phi, nhận cái kéo lại chuyển giấy đỏ cho nàng.

Nàng ta không nói lời nào, cũng không cười, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn.

"Lang Nhi tới rồi?" Thấy y tiến vào, Thục phi vội cho y bình thân, ngẩng đầu sai khiến cung nữ nọ.

"Đem áo choàng của thế tử lại đây."

Cung nữ hành lễ, buông xuống đồ vật trong tay, rồi đi vào gian trong.

"Đây là ——" Quân Hoài Lang nhìn bóng lưng nàng.

Động tác dưới tay Thục phi không ngừng nghỉ, một bên chậm rì rì cắt riềm giấy, một bên lạnh nhạt nói: "A, đó là cung nữ Nội Vụ Phủ mới đưa đến, tên Bạch Cập.

Ta ban đầu nói không cần, nhưng Nội Vụ Phủ cứ khăng khăng rằng cung của ta thiếu người, dù sao cũng phải bổ sung.

Ta lười cãi nhau với bọn họ, liền để nàng lại."

Nàng tỏ vẻ không mấy hào hứng, hiển nhiên còn chưa thoát khỏi bóng ma bị đại cung nữ phản bội, cũng không có cảm tình với cung nữ quản lý sự vụ mới đến này.

Quân Hoài Lang đưa mắt nhìn lại, đã thấy Bạch Cập cầm áo choàng trở về.

Làm bằng da lông của cáo trắng, cổ áo được may lông cáo dày, phần sau uốn lượn của áo choàng dùng gấm Giang Nam để làm ra, buông xoã xuống, nhìn có cảm giác mượt mà, thoải mái.

Quân Hoài Lang cười, nói tạ với Bạch Cập: "Đa tạ Bạch Cập cô cô."

Bạch Cập hành lễ với y, giũ ra áo choàng, hầu hạ y mặc vào.

Không biết có phải ảo giác hay không, Quân Hoài Lang cảm thấy động tác của nàng rất linh hoạt, dẫn theo chút gió, như là người tập võ.

Y nhìn kỹ Bạch Cập, thấy nàng rủ mắt, không có biểu cảm gì, tỉ mỉ không chút cẩu thả, không có gì bất thường.

Cũng đúng, cung nữ trong cung đều chỉ hầu hạ sinh hoạt hàng ngày, sao có thể tập võ được?

Quân Hoài Lang mặc vào áo choàng, đi đến trước gương soi một chút.

Dáng vẻ y mặc cái gì cũng đẹp mắt, đặc biệt là gấm vóc cùng da lông trắng thế này, dùng chỉ vàng thêu lên hoạ tiết chìm, từ xa nhìn đã toát ra thần thái lãnh đạm cao quý.

"Tay nghề cô mẫu từ trước đến nay là tốt nhất." Quân Hoài Lang đi qua đi lại ngắm nghía trước gương, cười nói.

Thục phi ngồi bên cạnh bàn, nghe vậy thì hừ nhẹ, nói: "Cái này còn cần con nói sao?"

Quân Hoài Lang lại hỏi: "Cô mẫu không phải làm hai cái sao? Sao không gọi Ngũ điện hạ cũng đến thử?"

Thục phi nghe xong, bản thân cũng ngẩn người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!