Tiết Duẫn Hoán chạy chậm theo Quân Hoài Lang một đường, sinh động như thật mà kể cho y nghe về truyền thuyết bát quái trong cung ít người biết đến của Tiết Yến.
Hắn nói khi Tiết Yến vừa mới sinh ra, mẫu phi hắn liền chết, tình trạng tử vong còn rất quái dị, nhưng điều tra không ra manh mối.
Lúc sau Khâm Thiên Giám tính một quẻ, nói vấn đề là ở trên người Tiết Yến.
Hắn có mệnh cách Thất Sát.
Lẽ ra mệnh Thất Sát là sát tinh cực hung, nhưng lại có khả năng tạo thành đại nghiệp, nếu tận dụng sát này, liền quý không thể nói.
Lời bình của Khâm Thiên Giám cũng chỉ ra, hắn là sát tinh giáng thế, sát khí khó mà trấn trụ, khắc cha mẹ, gây trở ngại cho Đế tinh.
Vì thế Hoàng Thượng mặc kệ quần thần phản đối, đưa hắn đến vùng đất xa nhất ở phía bắc, Yến quận, nhờ Yến Vương nuôi nấng.
Cũng vì nguyên nhân như thế, Tiết Yến không dùng chữ lót "Duẫn" như các hoàng tử đồng lứa, mà chỉ một chữ Yến hoàn toàn không ăn khớp, để trấn mệnh cách hắn.
Hậu quả là trong năm nay, Đột Quyết xâm lấn ồ ạt, Yến quận bị chiếm đóng, kỵ binh bảo vệ biên cương Yến Vân tổn thất hơn một nửa, Yến Vương cũng mất mạng.
Chỉ Tiết Yến còn sống, một mình bôn tẩu hơn ngàn dặm, thế mà về được tới kinh thành.
Triều đại coi trọng nho học, xem nhẹ đạo Phật, ban đầu Hoàng Thượng vì quẻ tượng mà đưa hoàng tử đến biên cảnh, đã vi phạm luân thường (phép tắc đạo đức phong kiến), dẫn đến triều thần phê bình, lần này Tiết Yến một mình chạy về kinh thành, Hoàng Thượng không có cớ đem hắn đi địa phương khác.
Cứ như vậy, Tiết Yến miễn cưỡng được lưu tại trong cung.
Khi hắn vừa trở về, đúng lúc gặp hoàng đế đang khảo hạch các hoàng tử, ai đoạt giải nhất sẽ được ban thưởng một bộ ngọc tiễn (mũi tên ngọc).
Tứ hoàng tử vốn văn võ song toàn, nắm chắc phần thắng, bỗng dưng xuất hiện một Tiết Yến.
Tiết Yến ở biên cảnh xem binh thư như sách vỡ lòng, mười ba tuổi đã lên chiến trường, đầu năm còn mang theo mấy trăm kỵ binh cùng mấy ngàn vạn đại quân Đột Quyết đọ sức hơn một tháng, hiển nhiên nhẹ nhàng mà đoạt giải nhất, lấy được ngọc tiễn.
Lúc ấy, từ Hoàng Thượng đến các vị phi tần hoàng tử, sắc mặt đều khó coi.
Không qua vài ngày, Nhị hoàng tử khiêu khích Tiết Yến, bị Tiết Yến đánh đến mặt mũi bầm dập.
Tuy Nhị hoàng tử là người khởi xướng, nhưng chỉ có Tiết Yến bị phạt.
Hoàng Thượng phạt hắn đi quỳ trước bài vị mẫu phi hắn.
Vì thế lúc sau, người trong cung đều biết, Tiết Yến là người có thể tuỳ tiện ức hiếp, bệ hạ tuyệt đối sẽ không đứng về phía ngôi sao chổi này.
Nói đến đây, Tiết Duẫn Hoán thở dài, nửa hâm mộ mà cảm thán: "Đáng tiếc cho một thân võ nghệ tốt của hắn."
Sau đó, lực chú ý của Tiết Duẫn Hoán nhanh chóng trở về con ngựa của hắn, đem Tiết Yến vứt ra sau đầu.
Cũng không để ý Quân Hoài Lang có chút trầm mặc.
Đến khi Quân Hoài Lang trở lại Vĩnh Nhạc điện, ngồi trong bữa tiệc, ý tưởng vừa sinh sôi lúc nãy vẫn như cũ nối tiếp nhau trong đầu y.
Y nghĩ, Tiết Yến là sát tinh cực hung, cái này không có gì đáng trách.
Nhưng việc này lại rõ ràng không phải thiên mệnh, mà là nhân vi (người làm).
Mệnh cách nhận định hắn là sát tinh, mọi người liền coi hắn như sát tinh.
Dần dà, hắn thật sự biến thành dáng dấp trong mệnh cách.
Mà hắn của hiện tại...! hiển nhiên còn chưa trưởng thành thành vị sát tinh chân chính kia.
Quân Hoài Lang bị ý nghĩ của chính mình làm hoảng sợ, vội vàng phục hồi tinh thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!