Chương 39: (Vô Đề)

Trong cung tìm thấy vu cổ*.

*Vu cổ: thủ đoạn tà thuật mà vu sư (như phù thuỷ) dùng để hại người khác.

Bất luận triều đại nào, việc này cũng là tối kỵ.

Hễ mà phi tần mượn vật ấy hại người, dẫu được sủng ái thế nào, gia thế có bao nhiêu lừng lẫy, đều khó thoát khỏi tội chết.

Dùng thuật vu cổ trong cung là tội trạng nghiêm trọng nhất.

Mà việc hôm nay lại liên luỵ đến hoàng tử.

Hoàng tử dùng vu cổ nguyền rủa phi tần, còn là mẫu phi trên danh nghĩa của mình.

Một khi loại chuyện thâm độc này truyền ra ngoài, thể diện của hoàng gia sẽ bị dẫm trên mặt đất.

Vừa nghe lời này của Điểm Thúy, vẻ mặt Thanh Bình Đế và Thục phi tức thì thay đổi.

Thục phi kinh hãi, buột miệng thốt ra: "Sao có thể! Nơi nào tìm được?"

Thanh Bình Đế không dám tin vào tai mình, ngay sau đó giận tím mặt, thình lình đứng lên từ chỗ ngồi, cả giận nói: "Tiết Yến ở đâu, dẫn hắn tới gặp trẫm!"

Dứt lời, hắn sải bước ra ngoài, Thục phi vội đuổi theo.

"Hoàng Thượng, trong đó chắc có hiểu lầm, xin ngài trước bớt giận......" Thục phi sửng sốt, vừa đuổi kịp đến bên người hắn, đã gấp gáp nói.

Đã nhiều ngày như vậy, nàng cũng hiểu biết cách làm người của đứa nhỏ này, biết hắn nhất quyết không làm ra loại sự tình này.

Huống chi, nàng và Tiết Yến không oán không thù, những ngày qua ở chung có thể nói là hòa hợp, hắn dùng vu cổ nguyền rủa mình làm gì!

Nhưng mà, là người nào, sao có thể bỏ thứ đồ vật tàn độc này vào phòng Tiết Yến chứ!

"Đã nguyền rủa đến trên đầu ngươi, ngươi còn muốn bao che cho hắn?" Thanh Bình Đế chợt ngừng bước chân, xoay người nổi giận nói.

Vẻ mặt thịnh nộ, ánh mắt lạnh băng, Thục phi vào cung mười năm cũng hiếm khi gặp hắn phát ra lửa giận lớn như vậy với mình.

Thục phi bị cơn giận của hắn doạ giật nảy mình, cứng đờ tại chỗ, không dám nói nửa chữ.

Thanh Bình Đế không để ý đến nàng nữa, phất tay áo, xoay người đi về hướng Tây trắc điện.

Một đám nô tài chạy chậm đuổi theo.

Đoàn người mênh mông cuồn cuộn, không bao lâu, tất cả đều nhồi nhét vào bên trong nhà kho nho nhỏ ở Tây trắc điện.

Thục phi vừa kinh vừa sợ, đứng tại chỗ cũng không vững.

Quân Hoài Lang vội vàng đỡ lấy nàng, nhẹ giọng an ủi nói: "Cô mẫu đừng sợ, sẽ không có việc gì."

Thục phi bắt lấy tay y.

"Tiết Yến không phải là người như vậy, đúng không?" Thục phi gắt gao nắm chặt tay của Quân Hoài Lang, lẩm bẩm nói.

"Vả lại, bổn cung chưa bao giờ khắt khe hắn, hắn sẽ không hại ta như vậy."

Quân Hoài Lang trở tay nắm ngược lại tay nàng.

Y biết, Thục phi đang sợ hãi.

Nàng sợ vu cổ sẽ hại tính mạng nàng, lại sợ gặp phản bội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!