Thoắt cái chỉ còn một tháng là đến năm mới, các tiểu quốc lân cận phụ thuộc vào Đại Ung bắt đầu lục tục đến Trường An, đưa cống phẩm năm nay vào Hoàng thành.
Thời gian này vào mỗi năm là thời điểm cung Minh Loan nở mày nở mặt nhất.
Cống phẩm cuồn cuộn đi vào trong cung, Hoàng Thượng tất yếu phân phát cho các cung, trong đó, nơi của Thục phi được ân sủng nồng hậu nhất, ban thưởng nhiều khôn xiết.
Cứ cách vài chặp, lại có thánh chỉ dẫn theo đủ loại ban thưởng liên tiếp nối đuôi nhau đi vào, kỳ trân dị bảo, đều là đồ vật không gặp được ở Đại Ung.
Thục phi tiến cung mười năm, thường xuyên gặp thứ tốt, đã sớm quen thuộc.
Ban thưởng đưa đến, nàng tùy tiện chọn lựa, rồi tiện tay thưởng toàn bộ những thứ mình không cần cho mấy đứa nhỏ.
Mà quang cảnh trong các cung khác không tốt đẹp như vậy.
Cung Nghênh Túy của Nghi tiệp dư hai năm nay cũng được tán tụng một câu náo nhiệt.
Từ khi vào cung tới nay, Nghi tiệp dư chỉ mát mày mát mặt lúc sinh ra Tứ hoàng tử, mấy năm sau lại không có gì nổi bật.
Bất quá hiện giờ, Hứa gia đã không còn là thế gia sa sút, nhảy lên thành tân sủng thần trong triều đình, phụ thân Nghi tiệp dư cũng đứng hàng Tam công*, làm Hữu tướng.
Hơn nữa mấy năm nay, Hoàng Thượng càng thêm thích tính nết dịu dàng như nước, không tranh giành của nàng.
Ngoại trừ Thục phi, hiện tại, nàng chiếm được nhiều sủng ái nhất từ thánh thượng.
*Tam công: 3 chức quan đứng đầu triều đình phong kiến: thái sư, thái phó, thái bảo.
Hữu tướng thuộc thái sư.
Hôm nay, ánh nắng rạng rỡ, vạn dặm không mây, thật là thời tiết tốt hiếm hoi vào ngày đông.
Mấy thái giám đảm nhiệm ban thưởng của Hoàng Thượng nâng rương tráp vào trong cung Nghênh Tuý.
Đại cung nữ Đào Chi của Nghi tiệp dư kiểm kê dựa theo tờ đơn mà thái giám đưa đến, sau khi bảo người nâng vào kho, cầm tờ đơn ấy đi về phía chính điện phục mệnh.
Chính điện cung Nghênh Túy phảng phất hương trà, Nghi tiệp dư và Tứ hoàng tử đang ngồi dưới cửa sổ pha trà.
Bên cửa sổ có bệ đỡ một cây cổ cầm, hai loại gỗ ngô đồng và gỗ thị kết hợp thành thân đàn, đích thị là cây đàn Cửu tiêu hoàn bội* mà Thánh Thượng ban tặng.
* (cửu tiêu hoàn bội): cây đàn cổ nổi tiếng nhất thời nhà Đường, được trưng bày ở bảo tàng Bắc Kinh.
Đào Chi tiến vào hành lễ, thì thấy Nghi tiệp dư chuyên tâm pha trà, mắt cũng không nâng, động tác nước chảy mây trôi, nhàn nhạt hỏi: "Đưa tới?"
Đào Chi gật đầu xác nhận: "Hồi nương nương, đều đã nhập kho."
Tiết Duẫn Hoằng nhấc mắt hỏi: "Phụ hoàng lần này thưởng chút đồ vật gì?"
Đào Chi nghe hắn hỏi, tức khắc tức giận bất bình: "San hô đỏ từ Thiên Trúc, còn có tượng Quan Âm điêu khắc bằng ngà voi, tất cả đều vào cung Thục phi nương nương! Chưa kể, trà Phổ Nhĩ* từ cây trà ngàn năm, tổng cộng cũng không được mấy cân, ngoại trừ phần Thánh Thượng lưu lại cho mình, còn lại đều cho Thục phi! Cung của chúng ta cũng bất quá được chút vàng bạc châu báu, không có gì hiếm lạ."
*Trà Phổ Nhĩ: loại trà thượng hạng đắt tiền xuất xứ từ Phổ Nhĩ, tỉnh Vân Nam, TQ.
Cây trà được trồng hàng chục năm mới được thu hoạch, chế biến.
Cây càng lâu năm, cho ra lá trá chất lượng càng tốt.
Nghe được lời này, động tác trên tay Nghi tiệp dư dừng một chút.
Đào Chi lại oán trách thêm vài câu: "Vị kia ở cung Minh Loan thì biết cái gì trà? Tặng qua đấy thật sự lãng phí!"
"Đào Chi, nói cẩn thận." Nghi tiệp dư nhàn nhạt mở miệng, tay vẫn tiếp tục nấu trà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!